Chương 23

Hậu quả của việc này là ngày càng nhiều người tò mò về cậu, nhưng đồng thời cũng không dám tiếp cận.

Cuối cùng cũng đến lúc tan tiết đầu giờ sáng, Ngụy Khinh Vũ quay đầu, gục xuống bàn nghỉ ngơi một lát.

Buổi sáng cậu chỉ ăn một gói bánh mì lót dạ, nên bây giờ cũng không quá đói.

Trong lớp học, mọi người lục tục rời đi gần hết, Ngụy Khinh Vũ chậm rãi bước ra từ cửa sau. Lúc này mặt trời đang chói chang, cậu còn đang nghĩ lát nữa về phải phơi gối các thứ thì điện thoại trong túi đổ chuông.

Là số điện thoại của bên giao hàng, có chú thích chung.

Mấy ngày nay cậu chỉ mới mua một cái bàn phím hôm qua, không ngờ nhanh vậy đã đến rồi sao?

Ngụy Khinh Vũ đang vui mừng, nhận điện thoại xong liền chạy đến trạm chuyển phát nhanh trong trường.

Trong lúc xếp hàng chờ đợi, cậu mở ứng dụng mua sắm của mình ra xem, nhưng cái bàn phím đó vẫn hiển thị trạng thái "đã được lấy hàng", thậm chí thông tin vận chuyển còn chưa cập nhật.

Ngụy Khinh Vũ:?

Khi cậu đang băn khoăn không hiểu, tin nhắn của Cố Lăng Phong trong WeChat lại đến.

[Tôi mua cho em một bộ bàn phím và chuột mới, tin nhắn báo là đã giao đến chỗ em rồi thì phải, em xem thử có thích không?]

Lại là anh ấy mua sao…

Người này sao mà tốt thế không biết, cứ liên tục mua đồ cho cậu, lại còn tặng quà rất hào phóng, đúng là vung tiền như rác.

Lúc này cậu còn chưa biết phải trả lời thế nào thì có người bên cạnh nói với cậu: “Chào học trưởng, chúng ta có thể làm quen được không ạ…”

Ngụy Khinh Vũ quay đầu lại, phát hiện là một gương mặt khá lạ lẫm, có lẽ là sinh viên năm nhất.

Mặc dù bây giờ đã là học kỳ hai năm nhất rồi, nhưng cậu không mấy khi giao lưu với sinh viên mới, nên chưa bao giờ để ý. Người trước mặt là một chàng trai, tóc ngắn gọn gàng, trông rất tươi sáng và cởi mở.

Ngụy Khinh Vũ không phải chưa từng bị con trai xin WeChat, nhưng cậu chưa bao giờ đưa.

Lúc này đang chuẩn bị lấy đồ, sợ người khác mất mặt, Ngụy Khinh Vũ đành nói: “Được.”

Cậu đã kết bạn WeChat với chàng trai đó, lúc này người đó mới quay lưng rời đi.

Sau khi kết bạn, đối phương liền gửi tin nhắn đến, thậm chí còn hỏi thẳng vào vấn đề: [Học trưởng, có thể hẹn hò không?]

“…” Ngụy Khinh Vũ nhìn thấy tin nhắn kiểu này thực sự muốn trợn trắng mắt.

Cậu lịch sự trả lời: “Xin lỗi, tôi không phải người dễ dãi, không từ chối là chỉ sợ cậu mất mặt thôi.”

Bởi vì Ngụy Khinh Vũ xưa nay luôn thích nghĩ cho người khác, những trường hợp tìm cậu xin thông tin liên hệ ở nơi công cộng, cậu sẽ không từ chối, nhưng đều giải thích rõ ràng qua WeChat. Số điện thoại cá nhân và số WeChat trên mạng của cậu được tách biệt rất rõ ràng. Trước đây cậu dám đăng video trên một tài khoản khác cũng chính vì những người thêm cậu đều là bạn bè trên mạng, cần họ liên hệ với mình để làm quảng bá.

Còn bây giờ, tài khoản cá nhân chủ yếu là người thân, bạn bè, bạn học, tài khoản này cậu không đăng gì cả.

Nhưng chàng trai đó dường như vẫn không buông tha.

[Tôi đã hỏi người khác rồi, khả năng cao cậu là gay, nếu hơi nhanh thì chúng ta có thể làm quen trước.]

Cút đi, nghe cái giọng điệu này đã thấy bẩn thỉu rồi.

Ngụy Khinh Vũ không muốn tốn lời, quay đầu xóa và chặn chàng trai đó.

Cuối cùng, cậu lấy gói hàng xong không nói gì mà rời khỏi trạm chuyển phát nhanh của trường. Tốc độ đi bộ lần này khá nhanh, khu ký túc xá của chàng trai đó may mắn không phải cùng dãy với cậu, nếu không lại thỉnh thoảng sẽ chạm mặt.