Tuy nhiên, những món ăn phương Tây là đắt nhất trong trường, nhưng Ngụy Khinh Vũ chưa bao giờ ghé qua.
Tuy nói là thả ga, nhưng gọi nhiều như vậy cuối cùng cũng chỉ tốn hai mươi tệ.
Các món ăn nấu sẵn trong nồi lớn là khá rẻ ở trường, vì cơm không tính tiền, các món ăn trong đại học thường cũng không đắt lắm vì cân nhắc cho sinh viên.
Giá cả rất phải chăng.
Bình thường Ngụy Khinh Vũ lắm thì cũng chỉ gọi mười lăm tệ, hôm nay gọi thêm hai món cũng chỉ tốn thêm năm tệ.
Cậu ấy thật sự rất biết tiết kiệm.
Trước khi ăn cơm, Ngụy Khinh Vũ chụp một tấm ảnh, cứ thế gửi cho Cố Lăng Phong.
Dù sao trước đây Cố Lăng Phong cũng đã gửi ảnh khi cho mèo ăn rồi, hai người đều cho rằng sau khi yêu nhau thì nên vui vẻ chia sẻ từng chút một của mình cho đối phương xem, để làm tham khảo.
Còn ở một bên khác, Cố Lăng Phong vừa mới gọi món cùng bạn cùng phòng, hai người họ cùng gọi món ở khu đồ xào tinh xảo của trường, thuộc loại cửa hàng đồ ăn nhanh trong trường.
Chiếc điện thoại trong túi rung lên bần bật, Cố Lăng Phong và bạn cùng phòng tìm một chỗ rồi ngồi xuống trong căng tin, anh ấy cụp mắt mở điện thoại ra thì thấy là tin nhắn từ người yêu Tiểu Vũ. Sau khi nhìn thấy tin nhắn đó, trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng ít biểu cảm của anh ấy xuất hiện một nụ cười rất nhẹ, anh ấy cũng làm theo, chụp ảnh món ăn mình vừa gọi rồi trả lời đối phương.
Người bạn cùng phòng ngồi đối diện thấy vẻ mặt này của anh ấy có chút kỳ lạ, liền trêu chọc: “Cậu yêu rồi à? Vậy thì những người khác phải thất vọng nhiều lắm rồi, cậu còn được bầu là hot boy của trường chúng ta cơ mà.”
Nghe vậy, Cố Lăng Phong liếc nhìn cậu ta một cái, lại trực tiếp thừa nhận: “Ừ, gần đây đúng là đang yêu.”
Giọng điệu của anh ấy luôn có vẻ ung dung bình thản, nhưng đây cũng là phong cách nói chuyện cá nhân, bình thường Cố Lăng Phong cũng thường xuyên giữ vẻ mặt lạnh lùng. Nhưng Lâm Vĩ đã ở cùng anh ấy một học kỳ nên biết Cố Lăng Phong chỉ là ngoài lạnh trong ấm, anh ấy mọi mặt đều khá nhiệt tình, chỉ là phong thái hành xử có chút lạnh lùng mà thôi, thực ra cũng là người thích giúp đỡ người khác. Hơn nữa Cố Lăng Phong quả thực là một thiếu gia, đồ dùng hàng ngày và quần áo đều là hàng hiệu cao cấp, những vật dụng nhỏ nhặt hàng ngày cũng không hề rẻ chút nào.
Trong một ngôi trường danh tiếng, việc có thiếu gia là chuyện bình thường, nhưng Lâm Vĩ vẫn luôn nghĩ những thiếu gia như thế này sau này chắc chắn sẽ không ở ký túc xá trường, hiện tại vẫn còn làm bạn cùng phòng chắc chỉ là giai đoạn thích nghi mà thôi.
Anh ta đang suy tư, Cố Lăng Phong trước mặt bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi: “Nếu yêu đương, có phải mình làm gì cũng phải báo cáo một tiếng không?”
?
Lâm Vĩ có chút khó hiểu, vừa định nói thật ra không cần, nhưng nhìn ánh mắt đối phương tràn đầy khao khát học hỏi, cậu ta lại giải thích: “Không cần báo cáo mọi thứ, nhưng thông thường khi yêu nhau là chủ động chia sẻ những điều thú vị của mình, những thứ khác thì không cần quá chú ý.”
Cố Lăng Phong trầm tư, sau đó lại tiếp tục trả lời gì đó trên điện thoại.
Một lát sau, Lâm Vĩ bỗng nhiên nói: “Bạn gái cậu không học cùng trường à? Bình thường cũng có thể rủ cô ấy ra ngoài nhiều hơn chứ.”
Nhưng khi hỏi đến điều này, Cố Lăng Phong lại vô cùng thẳng thắn, anh ấy trực tiếp lắc đầu phủ nhận: “Không phải bạn gái, là bạn trai, không học cùng chỗ với tôi.”