Mỗi người một suy nghĩ riêng, trầm tư trong chốc lát, Lưu Nghĩa Long chợt cất giọng lạnh nhạt: "Vương đại phu dù sao cũng có tuổi rồi, ngươi phong bế huyệt đạo ông ta quá lâu, chỉ e cơ thể không chịu nổi. Mau về thả ông ta ra đi."
Dứt lời, hắn lại liếc nhìn "Vương đại phu" bên cạnh, thầm nghĩ: "Tên này, võ công thì không chịu luyện cho đến nơi đến chốn, lại cứ thích nghịch mấy trò tà môn ma đạo. Cái bản mặt đã dịch dung kia, đến mình cũng không thể phân biệt thật giả."
Vương đại phu giả cười hề hề, ôm quyền nói: "Vậy ta đi trước đây. Hôm nay còn có hẹn với giai nhân."
Lưu Nghĩa Long khẽ gật đầu: "Chuyện bên chỗ Đàn Yêu Vũ, ngươi cho người theo dõi sát sao. Đừng để nàng phát hiện."
Vương đại phu giả khẽ gật đầu, thân hình vừa động đã lướt tới bên cửa. Y vừa định đẩy cửa bước ra, thì chợt nghe sau lưng có tiếng Lưu Nghĩa Long thấp giọng gọi: "Doanh Phong..."
Rõ ràng không ngờ Lưu Nghĩa Long lại gọi tên thật của mình, Doanh Phong sững người ở bậc cửa.
Lưu Nghĩa Long do dự chốc lát mới tìm được lời thích hợp: "Dạo này trong thành Kinh Châu, liên tiếp có người nộp đơn tố cáo hái hoa tặc. Quan phủ lẫn dân gian đều đã treo thưởng truy bắt. Ngươi nên cẩn thận, chớ để bị vướng vào."
Doanh Phong quay lưng về phía hắn, trên mặt là nụ cười bất cần đời. Với tính cách của Lưu Nghĩa Long, mở miệng dặn dò người khác như vậy quả là xưa nay chưa từng có. Thôi thì cứ xem như là có lòng đi.
Y xoay người lại, cố ý trở về ngữ điệu ôn hòa khi giả giọng Vương đại phu, kính cẩn đáp: "Thần nhất định sẽ lưu ý, tạ điện hạ quan tâm."
Nói đoạn, y khom người, đoan chính mà hành lễ, nhưng chưa được nửa chừng thì thấy quá gượng gạo, bèn xua tay một cái: "Thôi, ta đi đây!"
Doanh Phong đi rồi, Lưu Nghĩa Long mới từ trong tay áo rút ra một mảnh lụa, bàng hoàng nhìn dòng chữ trên đó. Bức mật thư này, hắn đã nhận được từ ba ngày trước. Hôm nay đến hạn phải hồi âm, vậy mà hắn vẫn còn lưỡng lự chưa quyết.
Đang nghĩ ngợi, chợt có một tiếng gọi non nớt, gấp gáp từ xa lại gần: "Tam ca!"
Sau giọng nói là một bé trai chừng bảy tuổi gần như ngã nhào vào phòng. Vừa bước vào, thằng bé đã dáo dác nhìn quanh, thấy trong phòng ngoài Lưu Nghĩa Long thì không còn ai, không khỏi lộ vẻ thất vọng.
Nhận ra là thất đệ của mình, Lưu Nghĩa Long liền vẫy tay, cưng chiều gọi lại: "Quý nhi sao lại hấp tấp thế này?"