Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở sau. Mặc kệ là ai, nếu đến thăm dò nàng, vậy chắc chắn quanh đây phải có tai mắt của hoàng đế.
Yêu Vũ lập tức quan sát xung quanh, song chẳng phát hiện ra động tĩnh gì. Tĩnh tâm lắng nghe, cũng không cảm nhận được chút hơi thở nào của kẻ địch. Nàng liếc xuống sườn núi, thấy Tử Mặc đang loay hoay bước xuống xe ngựa, Chúc Dung đứng đầu xe, vừa đỡ Tử Mặc vừa cảnh giác nhìn bốn phía.
Giờ phút này, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Đối phương đã không định ra tay, nàng cũng chẳng ngại lùi một bước. Nếu thật sự đánh nhau, chẳng may khiến Tử Mặc bị thương thì lại chẳng đáng chút nào.
Nghĩ đến điểm này, Yêu Vũ liền nhấc vạt váy, định bụng xuống núi. Nhưng chợt nhớ ra điều gì, nàng quay đầu trở lại bên đống thi thể. Cúi xuống tìm một hồi, cuối cùng ánh mắt lóe sáng rồi chợt tắt ngúm. Trước mặt là một đồng xu nhuốm máu. Dạo này kiếm tiền không dễ, vốn nàng định nhặt lại mấy đồng đã búng ra, nhưng thấy chúng dính đầy máu thì lại chán ghét đứng dậy.
Đang do dự, linh quang chợt lóe trong đầu. Một đám đông thế này mai phục nàng, dọc đường chắc chắn phải tiêu không ít bạc. Nếu đúng là triều đình Lưu Tống phái tới, thì bạc lại càng không thể ít. Phen này vớ bẫm rồi!
Yêu Vũ lập tức cúi người, lần lượt lục soát từng thi thể. Quả nhiên không ngoài dự đoán, nàng moi ra được mấy thỏi bạc vụn và một túi lá vàng. Mắt Yêu Vũ sáng rỡ như sao. Không lo việc nhà không biết củi gạo dầu đắt cỡ nào. Hiện giờ, với nàng thì một khỏi bạc tương đương một núi vàng!
Nghĩ đến tai mắt của hoàng đế có lẽ vẫn còn đang núp lùm ở đâu đó quan sát mình, Yêu Vũ nổi máu đùa dai, bèn giơ cao túi lá vàng, lớn tiếng hô: "Đa tạ hoàng đế thưởng bạc! Mấy đồng xu dưới đất coi như dân nữ đáp lễ lại!" Dứt lời cười khúc khích xuống sườn núi.
Thấy Yêu Vũ trở lại, trái tim treo lơ lửng của Tử Mặc cuối cùng cũng hạ xuống: "Gϊếŧ sạch rồi?"
"Uống độc chết cả." Yêu Vũ vừa nhặt được món hời lớn, tâm trạng phơi phới.
"Hoàng thượng phái tới ư?" Nghe nàng hô lớn trên đỉnh núi, Tử Mặc bất giác lo lắng.
"Kẻ dẫn đầu là người Tung Sơn, chiêu thức không giống thiên sư đạo môn, tám phần là muốn gϊếŧ ta để lập danh."
Tử Mặc nhíu mày: "Dạo gần đây thế lực Tung Sơn càng lúc càng lớn, nghe nói có tên Khấu Khiêm Chi, đến triều đình cũng phải nhường ba phần. Chỉ mong đừng vì một viên đá mà khuấy động ngàn lớp sóng."