Chương 45: Ám sát

Yêu Vũ điểm nhẹ mũi chân, tung người vài cái đã nhảy tới triền núi. Trong lúc ấy lại có mấy mũi tên bắn tới, song kỳ lạ thay, tất cả đều chuyển hướng giữa không trung.

Trên dốc là một đám người, tuy không bịt mặt nhưng đều mặc áo ngắn tay màu đen. Thấy Yêu Vũ lao tới, cuống quýt vứt bỏ tên nỏ trong tay, rút đại đao ra chém.

Yêu Vũ đưa mắt dò xét bọn chúng với vẻ hứng thú. Đám người này đều dùng cùng một loại đao: thân đao hơi thẳng, sống đao có móc ngược, chuôi là gỗ thường nhưng hai bên được gia cố bằng thép, đúc liền với thân đao, tạo thành một thể. Tay nghề này, vừa nhìn đã biết không phải thợ rèn dân gian có thể làm ra được.

Máu tò mò trỗi dậy, Yêu Vũ không vội ra tay gϊếŧ người diệt khẩu. Nàng sờ soạng khắp người, phát hiện đến một món binh khí thuận tay cũng không có, đành móc từ túi tiền ra mấy đồng xu. Đầu ngón tay khẽ búng, mấy đồng xu lập tức bay vèo vèo ra ngoài, bắn thủng mắt cá chân của một tên sát thủ.

Người nọ rên lên một tiếng, thân hình nghiêng ngả rồi ngã bổ nhào xuống đất như chó gặm bùn. Mấy tên khác còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã trúng chiêu, lần lượt ngã xuống.

Yêu Vũ nhìn bọn chúng ôm chân lăn lộn trên đất, đắc ý nói: "Gân chân các ngươi đứt rồi, có lăn lộn kiểu gì cũng không chữa được đâu! Khôn hồn thì mau khai ra kẻ đứng sau, bằng không bổn nữ lang cho các ngươi muốn xéo cũng không xéo nổi!"

Lời còn chưa dứt, mấy tên sát thủ đã đồng loạt cắn thuốc độc tự vẫn.

Nhìn đống thi thể nằm ngổn ngang dưới đất, Yêu Vũ khẽ vỗ trán, bực bội nghĩ thầm: "Sao lại quên mất chiêu tự sát này chứ, lần sau phải đề phòng mới được!"

Có điều, nàng bị mai phục ở đây chứng tỏ có người không tin nàng đã chết cháy. Cũng đúng thôi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Lúc trạm dịch bốc cháy, bên trong vốn chẳng có ai, hễ là kẻ có lòng nghi ngờ chắc hẳn sẽ nghĩ đến khả năng nàng còn sống. Chẳng qua, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, dù là hoàng đế hay người trong giang hồ, cũng đều phải dè chừng quyền thế của phụ thân nàng, không dám công khai ra tay. Cùng lắm chỉ sai thêm vài tên sát thủ, còn chưa đủ cho nàng luyện tay.

Nhìn đám người kia sử dụng quan đao, hẳn là do triều đình Nam Tống phái đến. Chẳng lẽ tiểu hoàng đế nuốt lời, phải nhổ cỏ tận gốc mới yên tâm? Có điều, công lực bọn này thật sự chẳng ra sao, nói là ám sát, chi bằng nói là thăm dò thực hư thì đúng hơn. Nhưng không phải tiểu hoàng đế nắm rất rõ thực lực của nàng sao?