Yêu Vũ từ nhỏ đã học qua võ công, binh khí trăm nhà, nhìn cái biết ngay đây là kiếm pháp của Tử Nhạc Môn Tung Sơn. Nàng không tránh né, chỉ tùy ý vung roi ngựa một cái. Kiếm kia như chém vào đá tảng, văng xa mấy trượng. Lực chấn tác động lên tay cầm kiếm của kẻ bịt mặt, hổ khẩu chảy máu ròng ròng.
Kẻ kia thấy một chiêu không trúng, lập tức tung người lùi xa một trượng.
Yêu Vũ cũng không ép sát, chỉ lạnh nhạt nói: "Bổn nữ lang xưa nay không có hiềm khích gì với Tử Nhạc Môn Tung Sơn, không biết tráng sĩ lần này đến vì điều chi?"
Tên bịt mặt ngẩn ra, rõ ràng hắn đã cố tình không kiếm thức của môn phái mình, sao nàng lại nhận ra được? Mà dù có biết hay không thì chẳng có gì khác biệt. Hôm nay hắn đã quyết ý đập nồi dìm thuyền, không thành công ắt bỏ mạng. Nghĩ đoạn, hắn nghiến răng, gầm lớn: "Yêu nữ! Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Nói xong liền rút từ trong ngực ra một con dao găm tinh xảo, nơi chuôi dao khắc hình hai con rắn, nhắm thẳng cổ họng Yêu Vũ mà đâm tới!
Yêu Vũ khẽ cười: "Chỉ một con dao tử mẫu là gϊếŧ được ta sao?"
Chỉ thấy nàng lập tức giơ roi cản đòn, nhẹ nhàng tránh khỏi thế công chính diện. Tên đệ tử Tử Nhạc Môn dường như đã đoán trước Yêu Vũ sẽ né tránh, gập chân nhún người lùi nhanh ra sau, cổ tay xoay một vòng, lập tức hướng chuôi dao về phía mặt Yêu Vũ. Một tiếng "cạch" khẽ vang lên, từ nơi giao nhau của hai đầu rắn bật ra một mũi tên ngắn! Nhưng ngay khi mũi tên vừa bắn ra, Yêu Vũ đã biến đâu mất!
Kẻ bịt mặt còn đang ngớ người, sau lưng đã vang lên một giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Đang tìm ta đấy à?"
Hắn quay ngoắt lại, chỉ cảm thấy một luồng lạnh buốt lướt qua cổ, kế đó là dòng máu nóng hổi tuôn ra như suối, chảy ròng ròng xuống ngực áo. Tên bịt mặt hoảng hốt đưa tay bịt vết thương, ngẩng đầu nhìn về phía Yêu Vũ, chỉ thấy nàng đang cầm trong tay một mũi tên nhỏ, đầu mũi tên còn dính máu của chính mình.
Phải nhanh đến mức nào, mới có thể trong chớp mắt tháo tên ra khỏi nỏ? Kẻ bịt mặt không tính được, cũng chẳng còn cơ hội để tính nữa.
Chỉ nghe bên tai vang lên mấy tiếng "vυ"t vυ"t vυ"t", một loạt mưa tên xé gió lao tới. Yêu Vũ khẽ thở dài, vận chuyển nội lực đến đan điền, bất ngờ đánh ra một luồng kình khí, khiến mưa tên lập tức hóa thành lá khô, rào rào rơi rụng tứ phía.
Nàng liếc nhìn mớ tên rơi vãi quanh mình, rõ ràng từng mũi đều được tẩm độc. Xem ra bọn người này đã quyết lấy mạng nàng, vậy thì chẳng cần nương tay nữa.