Chương 42: Thả người

Quận quân cuống cuồng phản bác: "Không đúng! Đây là quái vật! Là quái vật đó! Các ngươi đừng để bị lừa!"

"Không phải!" Một tiếng gầm vang dội như muốn xé rách bầu trời, Chúc Dung phẫn nộ giơ hai tay lên, hung hăng nện xuống đất, khiến nền đá xanh bị đập lõm thành hai hố sâu! Dân chúng xung quanh hết cmn hồn, tập thể tự động lùi ra xa!

"Ta là n-g-ư-ờ-i, n-g-ư-ờ-i!" Dù giọng nói của Chúc Dung vẫn ồm ồm, phát âm vụng về nhưng tất cả mọi người đều nghe hiểu.

Yêu Vũ sợ Chúc Dung lại phát điên, lập tức kéo hắn lại, thúc giục chân khí ép xuống thân hình đồ sộ của hắn, sau đó xoay mặt nhìn thẳng Lương ông, nói: "Hắn chưa từng đả thương ai, các ngươi không có quyền gϊếŧ hắn! Hay là nói, ở Cừu Trì có luật, ai xấu xí đều phải bị xử trảm? Vậy ngươi lôi cái tên Quận quân mặt mày gian xảo kia xuống gϊếŧ đi! Các người không chứa nổi Chúc Dung, thì để ta. Ta dẫn hắn đi."

Lương ông lúc này đã tỏ tường ngọn ngành, khẽ phất tay áo, ý bảo Yêu Vũ và Chúc Dung có thể rời đi.

Yêu Vũ vừa nhìn đã biết chắc chắn Lương ông sẽ không tha cho cái tên Âm Bình quận quân kia, bèn quay sang trêu chọc: "Ôi chao, nhìn mặt ngươi mà xem, ấn đường u ám, thiên đình phát tím, mệnh chẳng còn bao lâu nhỉ?" Dứt lời liền dắt Chúc Dung đi nhanh.

Âm Bình quận quân trợn mắt nhìn nàng rời đi, lắp bắp nói với Lương ông: "Thế, thế, thế là để... để nàng ta đi thật sao?"

Lương ông hừ lạnh một tiếng: "Nha đầu đó đi hay ở ngươi khỏi lo, mà ngươi nên lo bản thân có đi được hay không kìa!" Dứt lời, ông tức giận rời khỏi nha môn. Nay đã tra rõ chuyện Quận quân vơ vét của dân, ông nhất định sẽ về bẩm báo triều đình, tra xét đến cùng!

Nghe xong câu ấy, Quận quân tức thì hoảng loạn, miệng lẩm bẩm như mất hồn: "Xong rồi, xong rồi... Giờ phải làm sao đây!"

Cùng đường mạt lộ, chẳng bằng sớm chuồn, đợi ngày khác tìm cơ hội, đông sơn tái khởi mấy hồi! Nghĩ thế, hắn vội vàng hạ lệnh: "Mau! Mau bảo gia quyến trong phủ thu dọn hành lý, chúng ta lập tức rời khỏi đây!"

Đúng lúc đó, một mưu sĩ từng theo hầu đứng bên cạnh chợt tiến lên, cười đầy thâm ý, nhẹ nhàng trấn an: "Đại nhân đừng hoảng. Việc hôm nay… chưa chắc là việc xấu."

Quận quân gấp đến độ sắp khóc, lập tức túm lấy tay hắn: "Xin tiên sinh chỉ dạy cho?"

Mưu sĩ cúi người ghé sát tai Quận quân, thì thầm mấy câu. Nghe xong, Quận quân không khỏi kinh hãi, trừng mắt hỏi: "Chuyện này có thật không?"