Nàng lạnh lùng liếc nhìn Quận quân rồi chuyển sang Lương ông, trong đầu lập tức xoay chuyển, cười nhạt hỏi lại: "Trên cáo thị, có câu nào nói rằng bắt được rồi thì phải giao người cho các vị xử lý không?"
Quận quân nghe vậy thoáng sững người, ngửa đầu nhớ lại nội dung cáo thị. Nhớ lại rồi, vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫy tay bảo thủ vệ mang cáo thị đến, dò từng dòng một. Kết quả đúng là thật sự không có câu này.
Lương ông thì không dễ bị Yêu Vũ đánh lạc hướng như vậy, nghiêm mặt nói: "Quái vật chướng khí gây hại dân lành, nay đã bị bắt, há có thể dung tha?"
Yêu Vũ nhìn thẳng vào Lương ông, biết vị Tả tướng này là người cương trực, trong lòng dịu đi đôi chút, giọng cũng bớt gay gắt hơn: "Ngài nói hắn hại người, vậy xin hỏi có ai thực sự chết trong tay hắn chưa?" Dứt lời, nàng vừa đưa mắt về phía dân chúng đang tụ tập hóng chuyện bên ngoài.
Mọi người nhìn nhau, xì xào bàn tán một hồi, cuối cùng chẳng đưa ra được một cái tên cụ thể nào. Tuy có không ít người từng bị quái vật dọa sợ nhưng đúng là chưa có ai chết trong tay hắn thật.
Thấy không ai lên tiếng trả lời, Yêu Vũ lại tiếp tục: "Ngược lại là hắn, bị các ngươi vô cớ truy sát bấy lâu, thân mang đầy thương tích!"
Nàng vừa nói vừa nâng cánh tay to lớn, đầy vết sẹo của Chúc Dung lên cho mọi người xem.
Lúc này dân chúng mới để ý thấy toàn thân Chúc Dung chi chít sẹo lớn sẹo nhỏ!
Bởi vì cảm thông với hoàn cảnh của hắn, Yêu Vũ không nén được giận, giọng cũng cao hẳn lên: "Chẳng qua các ngươi chỉ hùa theo lời đồn, chưa từng tận mắt chứng kiến mà đã kết tội hắn! Ta không tin các ngươi không biết hắn vốn là người, hoàn toàn không phải quái vật!"
Thấy vẫn không ai lên tiếng, Yêu Vũ càng thêm tức giận, giọng gay gắt: "Các ngươi khăng khăng nói hắn là quái vật, chẳng qua vì cái cớ hàng phục quái vật mà vị Quận quân đây đã nhân cơ hội thu thêm một đống thuế má!"
Dứt lời, nàng quét thẳng ánh mắt sắc như dao về phía Quận quân quận Âm Bình: "Nếu thật sự có ai làm hại dân chúng, thì kẻ đó chính là vị Quận quân này, chứ không phải Chúc Dung!"
Ngay từ ngày lệnh truy nã được ban ra, Yêu Vũ đã nghe người ta bàn tán sau lưng, lo ngại Quận quân lại mượn cớ để vơ vét thêm thuế. Nay nàng liền mượn gió bẻ măng, quay lại cắn ngược một phen.
Dân chúng vây xem bừng tỉnh, đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Quận quân. Ngay cả Tả tướng Lương ông cũng dừng tay vuốt râu, nhìn chằm chằm vào hắn, chờ đợi câu trả lời.