Sắc mặt Yêu Vũ dần dần hồng hào trở lại. Thấy nàng không còn nguy hiểm đến tính mạng, Tử Mặc mới dám thả lỏng, kiệt sức gục xuống bên cạnh, chìm vào giấc ngủ.
Vừa tỉnh lại, mở mắt đã thấy gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ của Yêu Vũ, tim hắn đau nhói. Dù vậy, hắn vẫn còn đang rất giận nàng.
Nhận ra mình đang nằm trong phòng khách điếm, nghĩ có lẽ là do Vũ Nhi cõng mình về, trong lòng Tử Mặc không khỏi dâng lên cảm giác bất lực: "Vũ Nhi..."
Hắn vươn tay lau đi giọt lệ trên má nàng: "Giờ muội không cần ta nữa đúng không?"
Yêu Vũ không ngờ hắn lại nói thế, gấp đến độ ứa nước mắt: "Huynh nói bậy gì vậy! Không có Tử Mặc, hôm qua muội đã chết rồi! Không, mười năm trước muội đã chết rồi! Làm sao muội có thể không cần huynh được! Muội chỉ cần một mình Tử Mặc! Muội là của Tử Mặc, Tử Mặc cũng là của muội!"
Chỉ cần... một mình ta thôi sao...
Tử Mặc chỉ thấy trong lòng như có ánh mặt trời chiếu rọi, từ l*иg ngực lan ra tứ chi, cả người chìm trong sự ấm áp dịu dàng.
Rõ ràng là cố ý nói những lời đó để chọc giận nàng, rõ ràng chỉ muốn mượn cớ trút nỗi bức bối trong lòng, vậy mà nàng chỉ một câu nói nhẹ nhàng, đã hóa giải hết thảy. Chỉ một câu ấy thôi, đã lấp đầy trái tim hắn.
Mười năm sống cùng Yêu Vũ dưới lòng địa cung, Tử Mặc chưa từng nghĩ đến chuyện quay lại mặt đất, bởi vì mặt trời của hắn... vẫn luôn ở bên cạnh. Mặt trời ấy cần hắn hết lòng hết dạ che chở, mười năm chưa từng rời xa hắn nửa bước.
Thuở nhỏ gặp biến cố, bị bọn buôn người bắt cóc, rồi lại rơi vào tay ác nhân, chịu đủ đòn roi hành hạ nên hắn rất hận. Hắn hận kẻ đã hủy hoại gia đình hắn, hận những tên coi ngục tàn bạo, và càng hận thế đạo loạn lạc khiến người ta có oan cũng chẳng chỗ kêu than!
Thế nhưng, tất cả những đau đớn như cứa vào tim ấy, chỉ bằng một câu nói của Yêu Vũ liền bị hòa tan như bông tuyết dưới ánh mặt trời.
"Sau này, tên của ngươi là Tử Mặc."
Từ khoảnh khắc cứu hắn khỏi trận đòn ở Đàn phủ, nàng đã là mặt trời của hắn.
Không phải Yêu Vũ cần hắn ổn định nội lực, mà là hắn cần nàng. Cần đến mức lúc nào cũng muốn ôm nàng vào lòng, hòa nàng vào tận xương tủy. Nhưng hắn không thể. Bởi hắn hiểu rõ, giữa hắn và nàng, vĩnh viễn không đơn giản là chuyện chỉ cần thốt ra lời là có thể nhận được đáp án.
Không nỡ để nàng tiếp tục khóc, Tử Mặc vươn tay xoa nhẹ đầu nàng, hết sức an ủi, tự trách bản thân ăn nói lung tung. Đang dỗ dành, khóe mắt hắn bỗng liếc thấy góc phòng có thứ gì đó khẽ cục cựa. Đưa mắt nhìn sang, thì ra là Chúc Dung đang ngồi xổm trong góc tường, vừa tò mò quan sát bọn họ, vừa học theo động tác xoa đầu nàng của Tử Mặc.