Chương 37: Hút độc

"Nàng ấy ở đâu?" Giọng Tử Mặc lạnh lẽo như băng sương giữa vực sâu, đôi mắt tràn ngập lửa giận, cực kỳ giống Diêm La đòi mạng.

"Tử... Mặc...?" Chúc Dung gượng gạo phát âm.

Tử Mặc thoáng sững người, sát khí tạm thời rút bớt.

"Tử... Mặc...?"

Chúc Dung chậm rãi xòe bàn tay to lớn. Một viên ngọc nho nhỏ, màu xanh biếc ánh vào đáy mắt Tử Mặc. Hắn giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, một phát bắt lấy viên ngọc, vội vã hỏi: "Nàng ấy ở đâu? Mau dẫn ta đi!"

Khi Chúc Dung dẫn Tử Mặc xông vào hang đá, Yêu Vũ lúng túng lè lưỡi: "Trúng độc nặng quá, tự ta giải không nổi."

Tử Mặc chưa bao giờ tức giận như lúc này, quát: "Nín!"

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, nỗi đau đớn tột cùng lấn át hết thảy niềm vui. Chỉ cần nghĩ đến việc suýt nữa mất nàng, sợ hãi và phẫn nộ trong lòng Tử Mặc cuộn trào như sóng, tầng tầng lớp lớp không dứt.

Dọc đường hắn nghĩ đủ mọi khả năng, chỉ lo đây lại là cái bẫy khác do tên tiểu hoàng đế hoặc mẹ con Tưởng thị giăng ra. Nếu quả thật như thế, hắn sẽ không tiếc tắm máu Đàn phủ, báo thù cho nàng!

Yêu Vũ hiếm khi ngoan ngoãn ngậm miệng. Không phải vì sợ Tử Mặc, mà bởi nàng thật sự không còn chút sức lực nào để mà mở miệng.

Tử Mặc đỡ lấy Yêu Vũ đang trúng độc nặng, lập tức vận công, từ sau lưng truyền nội lực giúp nàng đẩy độc ra ngoài. Lát sau, đỉnh đầu nàng dần dần có khói độc bốc lên, song Tử Mặc lại chẳng có vẻ vui mừng, trái lại lông mày càng lúc càng nhíu chặt.

Tử Mặc từ nhỏ đã tu luyện với Yêu Vũ. Tuy tư chất không bằng nàng, nhưng cùng một sư phụ, công lực của hắn, trên thế gian hiếm ai đuổi kịp.

Thế mà giờ đây, nội lực hắn truyền vào trong cơ thể nàng như đá chìm đáy biển, hoàn toàn không có tác dụng. Cứ tiếp tục đà này, sợ rằng hắn có hao hết nội lực của mình, cũng khó mà trừ sạch độc trong cơ thể Yêu Vũ.

Ngay khi Tử Mặc đang lo lắng đến phát điên, Chúc Dung bỗng như nhìn thấy bảo vật mà nhào tới. Cái mồm khổng lồ mở ra, hít mạnh một hơi. Khói độc trên đầu Yêu Vũ cứ thế bị hắn hút hết vào bụng! Tử Mặc thầm lấy làm lạ, trên đời sao lại có người mang dị năng như vậy?

Sau khi hút xong một hơi, Chúc Dung như lên cơn ghiền, liền cầm lấy tay Yêu Vũ cho vào miệng, mυ"ŧ lấy mυ"ŧ để ngón tay nàng. Tử Mặc thấy vậy bèn nhân cơ hội tiếp tục vận công bức độc, quả nhiên thông thuận hơn nhiều. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ khí độc trong người Yêu Vũ đã được ép ra hết.