Chương 36: Trúng độc

Nàng thử đi thử lại mấy lần đều vô ích. Xem ra chỉ dựa vào bản thân thì không đủ rồi, đành cầu cứu thôi. Yêu Vũ dùng sức lấy viên ngọc bình an trên cổ xuống. Đây là Tử Mặc dùng một khối ngọc thô, tự tay khắc cho nàng, trước giờ nàng vẫn mang theo bên người.

Yêu Vũ chẳng còn lựa chọn nào khác, đành đặt viên ngọc vào tay Chúc Dung, rồi dặn: "Đi tìm Tử Mặc. Tử! Mặc! Có nhớ không? Tử! Mặc!"

Chúc Dung nghiêng đầu nhìn nàng rồi lại nhìn viên ngọc trong tay, vẻ mặt ngờ nghệch.

Yêu Vũ có hơi nản lòng, nhưng vẫn không buông xuôi.

Nàng cố gắng phát âm rõ ràng từng chữ: "Đi vào trấn... tìm... Tử! Mặc!"

Cơ thể to lớn của Chúc Dung khẽ run lên! Hắn sợ nơi đó. Những người ở cái trấn ấy, ai ai cũng muốn gϊếŧ hắn. Từ khi có trí nhớ, hắn đã sống trong rừng chướng khí, ăn khí độc mà sống. Người trong trấn từ lâu đã coi hắn là yêu ma quỷ quái, thường xuyên sai người vào rừng đuổi gϊếŧ hắn.

Hôm nay, hắn cứ ngỡ lại là một nhóm thợ săn từ trấn kéo đến. Không ngờ chỉ thấy một tiểu cô nương. Nhìn nàng ngã từ trên cây xuống, trúng độc mà bất tỉnh, hắn không đành lòng, bèn kéo nàng vào hang động ngoài bìa rừng. Nghĩ nàng tỉnh sẽ đi, ai dè nàng bị thương đến mức nhúc nhích cũng không nổi.

"Ngươi sợ tới trấn sao?" Yêu Vũ nhẹ nhàng đặt viên ngọc xuống đất: "Ta xin lỗi vì đã làm khó ngươi. Nhưng nếu ngươi không đi... ta sẽ chết ở đây mất."

"Chết?" Chúc Dung ú ớ lặp lại, hiển nhiên không quen nói chuyện.

"Không... chết!" Chợt hắn hiểu ra điều gì, vội vã nắm lấy viên ngọc rồi phóng ra ngoài hang động.

Yêu Vũ còn chưa kịp phản ứng, Chúc Dung đã chạy mất hút.

"Hy vọng hắn biết cách tìm được Tử Mặc." Nàng thì thào một câu, sau đó điểm huyệt bế mạch, thở dài: "Đành phó mặc cho số phận vậy."

***

Thị trấn lúc hừng đông vốn nên yên bình, mọi người lục tục chuẩn bị cho một ngày mới. Thế nhưng sáng nay lại chẳng khác gì ngày tận thế. Khắp nơi là tiếng la hét chói tai, người người hoảng loạn tháo chạy!

"Quái vật xông vào trấn rồi! Nhất định là do cáo thị của Cừu Trì công chọc giận nó! Mau chạy đi!"

Kế đó là tiếng gà bay chó sủa, tiếng kêu cứu không ngớt bên tai.

Tử Mặc choàng tỉnh, vội vã lao sang phòng bên cạnh, trong phòng trống không!

"Hỏng rồi!" Hắn thầm kêu thôi xong, lòng như lửa đốt, lập tức lao ra khỏi khách điếm.

Phố xá vắng lặng, chỉ còn một mình Chúc Dung lẻ loi đứng giữa đường.

Tử Mặc vừa nhìn một cái liền biết kẻ nửa người nửa thú này chính là quái vật trong rừng chướng khí. Yêu Vũ hiếu thắng, hẳn đã lén đi bắt nó trong lúc hắn say ngủ. Nghĩ đến đây, hắn liền tự trách, Lúc nha đầu kia đòi thuê hai phòng lẽ ra hắn phải cảm thấy khác thường mới đúng.

Nhưng giờ không phải lúc tự trách. Hắn rút kiếm như chớp, một đường chĩa thẳng vào cổ họng Chúc Dung! Ánh mắt tràn ngập tơ máu, sát khí dâng cao, uy áp bức người! Nào còn dáng vẻ nho nhã thường ngày? Thậm chí trông còn đáng sợ hơn cả quái vật trước mặt!