Chương 35: Quái nhân Chúc Dung

Yêu Vũ thầm nhủ, lẽ nào là mình tự hù mình? Biết đâu chẳng phải sói mà là loài gì khác... như một chú nai nhỏ dịu ngoan chẳng hạn... Ờ thì, chắc là không có khả năng.

Nàng thử gọi một tiếng. Vật ẩn trong bóng tối hình như khẽ động đậy. Yêu Vũ lại gọi thêm mấy tiếng nữa, lúc này thứ kia mới chậm rãi bước ra dưới ánh trăng.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, Yêu Vũ lập tức biết đây chắc chắn là con quái vật mà nàng đang tìm kiếm!

Có điều đây không hẳn là quái vật, mà là một người có cốt cách tinh kì... nhỉ? Yêu Vũ nương theo ánh trăng, cẩn thận quan sát kẻ nửa người nửa thú này.

Đôi mắt lồi to như chuông đồng, xương trán và xương gò má nhô cao bất thường, khiến sống mũi bị ép cho gần như biến mất; khóe miệng nứt toác không khép lại nổi, để lộ hàm răng so le trắng hếu đáng sợ. Đầu tóc khô vàng rối bù, từng sợi dựng ngược, tua tủa như bàn chông. Hai cánh tay dài ngoằng một cách dị dạng, khi di chuyển, hai tay chống xuống đất, bàn tay nắm hờ, giống như loài vượn, mượn lực nâng đỡ phần trên cơ thể, chầm chậm tiến về phía Yêu Vũ.

Khi hắn đến gần hơn chút nữa, Yêu Vũ kinh ngạc phát hiện màu da của hắn chẳng giống người bình thường, mà lại ánh lên một màu xanh lục lạnh lẽo!

Dung mạo tuy có dữ tợn, nhưng Yêu Vũ lại không cảm nhận được chút sát khí nào từ hắn.

"Ngươi tên gì?" Nàng cố hít một hơi rồi hỏi.

Quái nhân há miệng định nói gì đó, lại chỉ có thể phát ra vài tiếng ư ô.

"Tên, tên của ngươi là gì?" Yêu Vũ chậm rãi, lặp lại từng chữ một.

Quái nhân cố gắng điều chỉnh khẩu hình, khó nhọc phát ra mấy âm tiết, nhưng Yêu Vũ chỉ mơ hồ nghe được một tiếng "phổ".

Nàng thở dài, xem ra hắn hiểu tiếng người, chỉ là không biết nói, hoặc có lẽ đã quá lâu không mở miệng, nên quên cả cách phát âm.

"Ta nghe không rõ ngươi nói gì, nhưng nhìn ngươi... thật giống vị hỏa thần Chúc Dung trong tranh vẽ. Hay là, ta gọi ngươi là Chúc Dung nhé?"

Quái nhân nghe vậy thoáng sững người, rồi lập tức nhe răng cười, gật đầu lia lịa, có vẻ đồng ý với cái tên ấy.

Thấy Chúc Dung không có ý làm hại mình, Yêu Vũ mới tạm yên tâm, bắt đầu kiểm tra thương thế. Nàng cố nén cơn đau, gắng nhấc tay lên, vừa thấy đã hết hồn. Đầu ngón tay thâm đen, cánh tay lấm tấm đốm tím, không ngờ nàng lại trúng độc nặng đến thế!

Yêu Vũ lập tức vận khí, định dùng nội lực ép độc ra ngoài, nhưng chân khí trong người chẳng hiểu vì sao lại tán loạn, không tụ được thành dòng.