Chương 33: Mất cái gì cũng được, riêng bạc thì không

Đến khuya, canh hai vừa điểm, Yêu Vũ liền bật dậy khỏi giường, mặt mày rạng rỡ, cười đến là gian xảo. Tử Mặc giờ này hẳn đang say giấc nồng. Nàng cố ý thuê hai phòng là để tránh đánh thức hắn.

Biết Tử Mặc lo nàng gặp nguy hiểm, nhưng thiên hạ này, nhân vật nguy hiểm nhất chẳng phải chính là nàng sao? Sao có thể đυ.ng trúng thứ gì mạnh hơn nàng được?

Yêu Vũ đẩy nhẹ cửa sổ, lắc mình một cái rồi nhẹ nhàng đáp xuống con phố cách đó mấy trượng. Sau vài lần tung người, bóng dáng Yêu Vũ biến mất trong màn đêm thăm thẳm.

Đến lối vào rừng chướng khí, Yêu Vũ quả thực có chút chột dạ. Tâm trạng vốn háo hức bị màn sương dày đặc trước mắt dập tắt quá nửa.

Một khu rừng tối om om, cho dù không có chướng khí thì cũng chẳng thấy rõ năm ngón tay. Chưa kể thứ mùi thối toát ra từ đó khiến người ta chỉ muốn nôn mửa. Càng vào sâu trong rừng lại càng vắng lặng, tựa hồ mọi âm thanh trên thế gian đều bị bóng tối nuốt chửng.

Yêu Vũ do dự đứng ở chỗ cũ, thầm nghĩ hay là đợi đến sáng rồi cùng Tử Mặc quay lại cũng chưa muộn. Tội gì phải một mình mạo hiểm? Dẫu võ công có cao đến đâu, suy cho cùng nàng cũng mới chân ướt chân ráo bước ra giang hồ, có không ít chuyện còn chưa tỏ tường. Võ công tuy có thể trong chớp mắt gϊếŧ hàng trăm kẻ địch, nhưng đâu có công hiệu kháng độc. Nghĩ đến đây, Yêu Vũ liền đánh trống lui binh.

Thế nhưng đúng lúc nàng xoay người rời đi, khóe mắt thoáng thấy một bóng đen vụt qua trong rừng.

Quái vật! Không thể nào! Sao khéo vậy chứ? Hay là có kẻ khác cũng đến săn bắt nó?

Tốt nhất là quái vật thật, như thế sẽ tiết kiệm được công sức mò tìm trong rừng chướng khí. Chỉ cần thấy nó, nàng có đủ tự tin hạ gục nó trong thời gian ngắn.

Nhưng nếu bóng đen kia không phải quái vật, vậy chỉ có thể là kẻ đến tranh thưởng. Giữa đêm hôm thế này còn dám xông vào rừng sâu, người đó chắc chắn không phải hạng tầm thường.

Nghĩ đến chuyện nhỡ như người kia nhanh chân hơn, cướp mất bạc trắng, thế chẳng phải nàng hối hận muốn chết sao?

Không được! Mất cái gì cũng được, riêng bạc thì không nhóe!

Yêu Vũ cắn răng quyết liều một phen, lấy trong vạt áo ra một mảnh vải, tẩm nước trong túi da, rồi che kín mũi miệng. Nàng nhớ mang máng từng đọc đâu đó rằng cách này có thể tạm thời ứng phó chướng khí.

Chuẩn bị xong xuôi, Yêu Vũ tung mình nhảy vυ"t lên cành cây. Nàng hiểu rõ mình không quen thuộc địa hình nơi này, lỡ chân rơi vào đầm lầy thì coi như xong đời.

Vừa nãy cái bóng kia di chuyển trên cành, vậy thì nàng cũng học theo. Trong lòng không khỏi đắc ý, nói đến khinh công thì nhất nàng rồi!