"Xời! Ta cứ tưởng tiểu hoàng đế luẩn quẩn trong lòng muốn gϊếŧ ta, hóa ra là đôi mẹ con Tưởng thị kia muốn diệt cỏ tận gốc à?"
Một tiếng cười lạnh từ phía sau, truyền vào tai đội lính. Cả bọn chưa quay đầu lại mà đã sợ chết khϊếp, nhũn giò ngay tại chỗ. Tên đội trưởng miễn cưỡng quay lại, quả nhiên là Đàn Yêu Vũ, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi, ngươi..."
Yêu Vũ liếc nhìn bộ dáng sợ hãi của hắn, khinh thường nói: "Chỉ bằng ngươi mà cũng dám động tới bổn nữ lang?" Dứt lời bước tới gần đám lính.
Tên đội trưởng lúc này đã quỳ bò trên đất, liên tục dập đầu, lớn tiếng cầu xin tha thứ: "Đàn nữ lang tha mạng! Đàn nữ lang tha mạng! Chúng tiểu nhân cũng là do bất đắc dĩ! Tưởng thị kia nói, nếu không diệt trừ ngài thì ả sẽ lấy mạng người nhà của chúng tiểu nhân! Nên chúng tiểu nhân mới nhẫn tâm xuống tay với..."
"Nói vậy, là Tưởng thị dạy các ngươi làm thế à?" Yêu Vũ nói, cứ cảm giác ả Tưởng thị kia không tâm cơ đến mức này.
"Đúng vậy, mà cũng không hẳn!" Chuyện đến nước này, tên đội trưởng cũng không dám giấu diếm, thành thật khai báo: "Ban đầu, Tưởng thị muốn chúng tiểu nhân ra tay ở Ba Quận, kéo hai người ném vào sông Trường Giang, sau đó báo lại là hai người ỷ có võ công, chạy trốn rồi. Sau đó Đàn lang quân đi vào, bảo chúng tiểu nhân thay đổi tuyến đường đến nước Cừu Trì, thiêu chết hai người, giá họa cho nước Cừu Trì. Hắn nói, lần này Bắc Ngụy thừa dịp tiên hoàng băng hà, có dị động, nếu có thể dựa vào cớ này bức Cừu Trì đi vào khuôn khổ, âm thầm trợ giúp phe ta, Đàn tướng quân nhất định sẽ giành được toàn thắng. Cho nên... nên ta mới..."
Câu sau hắn không dám nói, cũng không cần nói.
Yêu Vũ nghĩ ra ngay, không ngờ thằng nhóc thối này còn biết mượn đường diệt Quắc, lấy cái chết của nàng bức Cừu Trì phải đứng vào phe Tống. Chỉ tiếc nó vẽ rắn thêm chân, thay đổi tuyến đường khiến Yêu Vũ sinh lòng nghi ngờ.
Suy cho cùng, là nó đã xem thường vị tỷ tỷ khác mẫu thân này rồi. Chắc nó chỉ nghĩ nàng chó ngáp phải ruồi học được ma công, lại không biết nàng đã học tập, nghiên cứu binh pháp được mấy năm. Cảnh vật các nơi, tuyến đường hành quân trọng yếu, nàng đều thuộc nằm lòng, đội ngũ vừa đổi tuyến đường, nàng đã nhận ra ngay, trước sau vẫn luôn đề phòng.
Yêu Vũ nhìn lướt qua đám người trên đất. Nhiều ngày qua họ đối xử với nàng không tệ, hôm nay sở dĩ chĩa kiếm về phía mình cũng là bất đắc dĩ.
Đôi mắt lanh lợi khẽ xoay vòng, trong lòng đã có tính toán.