Yêu Vũ và Tử Mặc trên đường cũng không hề nhàn rỗi, khéo léo bắt chuyện với binh lính áp giải, tìm hiểu tình hình.
Trước khi băng hà, tiên đế cảm thấy Đàn Đạo Tế là người có võ lược nhưng không có dã tâm. Ba người Từ, Phó, Tạ thì lại càng là cánh tay đắc lực theo hầu từ lâu, bởi thế ông mới giao phó hoàng thượng cho bốn vị cố mệnh đại thần này.
Tuy nói rằng bốn người đều là do đích thân ông sắp đặt, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo ngại quyền thần thế lớn, khiến hoàng quyền bị lung lay. Bởi vậy, lúc lâm chung, tiên đế đã cố ý dặn dò thái tử Lưu Nghĩa Phù từng nhược điểm chí mạng của cả bốn người.
Không cần hỏi nhiều, nhược điểm của Đàn Đạo Tế là nữ nhi Đàn Yêu Vũ. Chuyện Yêu Vũ giả chết, nói nhẹ thì là tấm lòng từ phụ, nói nặng, thì là tội khi quân!
Nào ngờ sau khi biết được Yêu Vũ chưa chết, hoàng thượng mấy đêm liền nằm mộng, mà giấc mộng nào cũng là gương mặt phủ kín những vệt vằn xanh tím quỷ dị. Bởi vậy, tiên hoàng vừa về trời, hoàng thượng liền thừa dịp Đàn Đạo Tế dẫn quân đến Duyễn Châu, lập tức hạ chỉ lưu đày Yêu Vũ. Nếu không phải tiên đế ngàn dặn vạn dặn, không đến thời khắc nguy cơ tuyệt đối không được động đến Yêu Vũ, thì dám chừng nàng đã bị ban chết luôn rồi!
Thật ra những chuyện cơ mật trong cung thế này, vốn không thể rò rỉ đến tai đám binh lính áp giải. Nhưng đáng tiếc, còn chưa hết thất đầu của tiên đế, Lưu Nghĩa Phù đã bắt đầu ăn chơi sa đọa, đắm chìm trong sắc dục. Chuyện của Đàn Yêu Vũ, y cứ thế mà lôi ra bỡn cợt trước mặt đám cơ thϊếp và hạ nhân.
Mấy lời trong cung vốn được truyền đi rất nhanh. Binh lính áp giải còn chưa nhận thánh chỉ mà đã biết tất tần tật về chuyện nữ lang Đàn phủ bị lưu đày.
Khi nghe đến đây, Yêu Vũ gần như tức quá hóa cười. Một đời của mình, thế nào lại bị một tên giá áo túi cơm đùa bỡn trong lòng bàn tay! Ngay lúc này, nàng thật sự muốn quay lại thành Kiến Khang, làm thịt tên vua con kia cho hả giận!
Thế nhưng, mỗi khi bước chân ra ngoài, đứng dưới ánh mặt trời, trong lòng nàng lại không thấy hối hận khi lựa chọn lưu đày. Dọc đường đi, có khi bị người chỉ trỏ, có khi nghe thấy lời đồn bậy bạ về chính mình, thậm chí còn có một bài đồng dao mắng chửi nàng, được bọn trẻ con nghêu ngao hát khắp phố chợ. Lần đầu tiên nghe, Yêu Vũ rất tức giận, thậm chí có ý muốn gϊếŧ người diệt khẩu. Nhưng nghe mãi rồi cũng thành quen, có nghe lại cũng chỉ cảm thấy như đang nghe kể về một người khác.