Mùi máu tanh nồng đập thẳng vào mặt Đàn Thừa Bá, dạ dày có thứ gì đó trào lên, hắn "ọe" một tiếng, nôn thốc nôn tháo.
Lệ khí quanh thân Yêu Vũ vẫn chưa tan, nàng lạnh lùng ném miếng thịt xuống ngay chân hắn, nói từng chữ một: "Ngươi đã nôn rồi, vừa khéo lấy cái này nấu canh bồi bổ lại!"
Nghe vậy, Đàn Thừa Bá lại "ọe", tiếp tục hành trình nôn thốc nôn tháo.
Yêu Vũ quay đầu nhìn Tử Mặc, rồi cụp mắt nhìn chính mình, lông mày khẽ nhíu, nhìn về phía Điền Thúc: "Chuẩn bị nước tắm. Ta tắm sạch sẽ rồi mới lên đường."
Điền Thúc sớm đã bị dọa ngây người, nghe Yêu Vũ dặn dò, vội vã cắm mặt chạy ra ngoài chuẩn bị.
Còn Yêu Vũ, nàng thong thả đi về hướng ngoại viện, binh lính ở cửa đồng loạt dạt ra nhường đường.
Phải đến một nén hương sau khi Yêu Vũ rời khỏi, Tưởng thị mới cảm nhận được chút ít sức lực trên người mình, căm phẫn mà gào lên: "Phản nghịch, láo toét đến tận cùng! Nó... sao nó dám bày trò gϊếŧ người trước mặt chủ mẫu ta đây! Kêu quan phủ lập tức xử trảm nó!"
Đàn Thừa Bá vẫn không ngừng run rẩy, song so với Tưởng thị thì đã tỉnh táo hơn nhiều.
"Nó là quan quyến, quan phủ tất không thể lập tức xử trảm. Huống chi đám lính áp giải kia, sợ là đến cả kiếm đồng dưới tay nó cũng đánh không lại."
Tưởng thị không phục, gân cổ phản bác: "Nó gϊếŧ người! Là ta tận mắt trông thấy! Cho dù phải thẩm tra, bằng chứng như núi, nó không chết không được!"
Đàn Thừa Bá siết chặt nắm tay: "Thẩm án cần thời gian, mà thời gian càng dài càng khó đảm bảo phụ thân không hay tin." Dứt lời liếc nhìn cái xác không còn mặt dưới chân một cái rồi vội ngoảnh đầu sang chỗ khác: "Thị tỳ kia bôi nhọ Tạ thị và phụ thân, cho dù đã chết, quan phủ cũng khó mà nói gì."
Tưởng thị nghe vậy, khàn giọng gầm nhẹ: "Chẳng lẽ cứ để nó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Bình bình an an mà đi lưu đày? Nó gϊếŧ chết thị tỳ của ta, ta muốn nó đền mạng!"
Đàn Thừa Bá hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, nói: "Nó... sẽ phải chết, nhưng không thể chết trong địa giới Nam Tống..."
Chớp mắt một cái, Yêu Vũ bị áp giải ra khỏi Đàn phủ đã tròn một tháng.
Một tháng này, đoàn người rời khỏi Kiến Khang, xuôi theo dòng Trường Giang, thẳng về hướng tây, mục tiêu là biên cảnh giữa triều Tống và dân tộc Thổ Dục Hồn.
Nghe chừng tân đế đã biết rõ lúc này Đàn Đạo Tế đang canh giữ phía nam Duyễn Châu, đề phòng quân Ngụy, nên mới cố tình lưu đày Yêu Vũ về phía tây quận Thục, tránh cho ông ta vì tư tình mà ngầm thả người.