Tưởng thị thấy thế lập tức rú lên: "Đừng mà!" Chẳng biết lấy đâu ra sức lực, bà ta bổ nhào lên người con mình, chắn giữa Yêu Vũ và con.
Chính vào khoảnh khắc ấy, bà ta cuối cùng cũng đã hiểu lý do nàng lại bị giam ở địa cung tăm tối. Bởi vì nếu nàng đã muốn gϊếŧ ai, thì chỉ trong một cái nhấc tay là xong!
Tưởng thị quỳ rạp xuống đất, liều mạng dập đầu cầu khẩn: "Van xin ngươi! Ta van xin ngươi đừng gϊếŧ Thừa Bá! Nó cũng là con của phụ thân ngươi, tuyệt không thể xảy ra bất trắc gì! Nếu ngươi muốn gϊếŧ, vậy thì gϊếŧ ta đi! Lấy mạng ta thế cho mạng của Thừa Bá!"
Lúc này, Đàn Thừa Bá mới từ trong cơn khϊếp sợ tỉnh lại, hồn vía còn chưa về đủ, run rẩy níu lấy áo mẫu thân, lắp bắp: "Nương... nương... ngài làm chi phải vậy... mau đứng lên đi..."
Tưởng thị thấy thế, lập tức giật mạnh tay kéo thằng con quỳ rạp xuống đất, thúc giục: "Mau! Mau cầu xin tỷ tỷ ngươi! Nhanh lên! Mau!"
Tưởng thị luôn miệng thúc giục ngược lại khiến Đàn Thừa Bá càng thêm hoảng loạn, đứng ngây tại chỗ, không biết phải làm sao.
Yêu Vũ tựa hồ chẳng hề nghe thấy lời cầu xin tha thứ của Tưởng thị, cứ thế từng bước một đi về phía Thừa Bá: "Chính các ngươi chiếm lấy vị trí của mẫu thân ta, cướp đi nhà của mẫu thân ta. Giờ lại còn xuất khẩu cuồng ngôn chửi bới bà, có chết cũng đáng."
Dứt lời, tay nàng đã giơ lên định chộp lấy Đàn Thừa Bá, song lại bị một bàn tay từ phía sau ngăn lại.
Tử Mặc, vẫn đứng lặng bên cạnh từ đầu, cuối cùng bước tới. Hắn hiểu nỗi căm hờn trong lòng Yêu Vũ, nhưng càng biết rõ lúc này mình cần phải đứng ra ngăn cản nàng: "Bọn họ không đáng để ngươi phải ra tay. Càng không đáng để đại lang quân và nhị lang quân vì thế mà khó xử trước mặt tướng quân."
Yêu Vũ nghĩ nghĩ, rồi từ từ thả tay xuống. Dẫu phụ thân không hề bận tâm đến nàng và mẫu thân, nhưng hai ca ca là thật lòng đối xử tốt với nàng.
Bao năm qua, nếu không có họ viện cớ trú trong hậu viện, lúc thì đưa thuốc, khi lại lén mang sách, đồng hành qua những năm dài trong địa cung, nàng thật chẳng biết mình sẽ sống thế nào.
Nghĩ đến đó, Yêu Vũ hít sâu một hơi, khóe môi cong lên giễu cợt, khẽ liếc Đàn Thừa Bá một cái: "Quả thực, các ngươi không xứng!"
Yêu Vũ vừa nói vừa cuối người nhặt một mẩu thịt vụn đưa tới trước mũi miệng Đàn Thừa Bá, nói: "Ngươi muốn ra chiến trường à? Trên chiến trường, phải ăn thịt, uống máu kẻ địch..." Dứt lời, lại đưa mẩu thịt lại gần hơn.