Thị tỳ bên người Tưởng thị ngày thường quen thói vẽ đường cho hươu chạy thấy một nữ lang thất thế còn dám càn rỡ như vậy, ngứa mắt, bèn nói: "Ơn sinh dưỡng, muốn trả thì lấy mạng mà trả! Nếu trả không nổi thì kêu cái người mẫu thân không giữ phụ đức của ngươi tới trả!"
Lời mắng mỏ của thị tỳ kia khiến bước chân Yêu Vũ khựng lại.
Nàng chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh lùng quét qua thị tỳ kia như nhìn một con kiến. Khóe môi khẽ nhếch, nửa như cười, nửa như không, bàn tay vung nhẹ. Ả thị tỳ bỗng như bị một luồng sức mạnh vô hình đè ép, lập tức quỳ rạp xuống đất, thân hình rúm ró.
Tưởng thị không rõ chuyện gì, vội vã thét lên: "Ngươi làm cái gì? Còn không mau thả người!"
"Thả?" Yêu Vũ lạnh lùng liếc nhìn Tưởng thị, rồi thong thả bước đến bên cạnh ả thị tỳ.
Tay nàng đặt lên đầu ả, giọng nói trong trẻo vang lên: "Ngươi vừa nói cái gì? Không giữ phụ đức?Trước mặt ta mà còn dám bôi nhọ chủ mẫu như thế, sau lưng không biết đã buông lời độc địa đến mức nào!"
Nói rồi, nàng quay đầu, nhìn thẳng vào Tưởng thị, đôi mắt trống rỗng vô thần: "Ta thật chẳng hiểu ngươi lấy đâu ra dũng khí để khıêυ khí©h ta. Chắc ngươi chưa biết vì sao ta lại bị nhốt dưới địa cung suốt mười năm không thấy mặt trời!"
Dứt lời, một luồng nội lực mạnh mẽ từ lòng bàn tay Yêu Vũ, truyền vào đầu ả thị tỳ.
Ban đầu, đôi mắt ả trợn trừng như chuông đồng, tiếp đó thân thể bắt đầu phồng lên như bị thổi khí. Chỉ trong nháy mắt, đầu ả đã không chịu nổi luồng nội lực điên cuồng ấy. Một tiếng "bụp" vang lên, toàn bộ mặt bị nổ máu thịt be bét. Ả tắt thở ngay tại chỗ, không kịp rên lấy một tiếng.
Nghe thấy tiếng hét chói tai, binh lính áp giải vội vã đổ xô vào hậu viện.
Chỉ thấy vụn thịt vương vãi, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng sân gạch. Mà ba người Yêu Vũ, Tưởng thị và con trai ả đứng đó thì như vừa được tắm máu, đỏ từ đầu đến đuôi!
Ngay sát chân họ, là một cỗ thi thể không còn mặt.
Binh sĩ áp giải nhìn thấy cảnh tượng này thì sợ đến nhũn chân, cố gắng chống đỡ, lắp bắp hỏi: "Chuyện, chuyện gì? Sao lại, lại thành ra thế này?"
Tưởng thị nhìn thấy quan binh như thấy được cứu tinh, chỉ vào Yêu Vũ, gào lên kêu cứu: "Là nó! Là nó! Mau bắt nó! Nó là yêu nữ gϊếŧ người!"
Yêu Vũ liếc nhìn Tưởng thị không ngừng kêu cứu, lạnh lùng vứt lại một câu: "Chỉ bằng mấy người này, ngươi tưởng có thể cứu được ngươi?" Dứt lời, nàng nâng tay lên nhưng mục tiêu lần này không phải là Tưởng thị mà là thằng oắt kia.