Tưởng thị cưng chiều nhíu mày, lộ ra một nụ cười của mẹ hiền, nói với nó: "Đừng làm rộn! Không thấy nương đang có việc sao? Lại nói, đâu có đạo lý nào để đứa bé mười tuổi đi ra chiến trường? Khi nào con qua lễ nhược quán, phụ thân tất nhiên sẽ dẫn con theo!"
Yêu Vũ kinh ngạc nhìn đôi mẫu tử trước mặt, thằng bé gọi Tưởng thị là nương, như vậy, chẳng phải nó cũng là con của phụ thân ư?
Trong khoảnh khắc ấy, tựa hồ một thau nước lạnh từ đỉnh đầu dội xuống, bao nghi hoặc trong lòng Yêu Vũ bỗng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vì sao phụ thân suốt mười năm chưa từng xuống địa cung thăm nàng một lần?
Vì sao mẫu thân lại đột nhiên xuống tóc quy y?
Vì sao hoàng thượng ra lệnh lưu đày nàng, phụ thân cũng không một lời phản đối?
Thì ra, tất cả chỉ vì bên cạnh phụ thân đã sớm có người thay thế mẹ con nàng... là Tưởng thị và đứa con trai của bà ta.
"Nó chính là yêu nữ kia?" Thằng bé kia thấy mẫu thân khẽ bĩu môi về phía Yêu Vũ, lúc này mới quay đầu nhìn qua, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt.
“Cũng chẳng có ba đầu sáu tay gì. Nghe bảo mặt xanh nanh vàng dữ lắm, hóa ra chỉ là tin vịt mà thôi."
Thằng bé nói xong liền quay người, ưỡn ngực ngẩng đầu, bày ra dáng vẻ lang quân Đàn gia, nói: "Sau khi lưu đày, ngươi chớ có sinh chuyện! Để liên lụy trên dưới Đàn phủ không nói, còn vấy bẩn thanh danh phụ thân, thì bổn lang quân nhất định sẽ không buông tha ngươi!"
Nực cười! Đến cả hạng chó mèo cũng dám tác oai tác oái trên đầu nàng!
Sắc mặt Yêu Vũ dần dần lạnh như băng. Nàng ngửa mặt nhìn trời, một lát sau, bậc ra một tiếng cười nhạo: "Đi mà giữ lấy Đàn phủ của ngươi! Đi mà giữ lấy tin đồn của ngươi! Đi mà giữ lấy phụ thân của ngươi! Các ngươi yên tâm, đời này ta sẽ không bao giờ dùng lại họ Đàn! Ta họ Yêu! Tên Vũ!"
Ai muốn cam tâm tình nguyện bị nhốt ở địa cung những mười năm? Mọi thứ nàng làm, hết thảy đều vì bảo vệ người thân.
Thế nhưng kết cục thì sao?
Một ả kế thất, và đứa con trai của ả cũng dám giễu võ dương oai trước mặt nàng.
Mười năm của nàng, từ đầu đến cuối, đều vì may áo cưới cho người khác. Yêu Vũ chưa bao giờ cảm thấy oán hận và tức giận như lúc này!
Nàng cúi đầu, hung hăng trừng thằng bé kia: "Về mà nói với phụ thân của ngươi, cứ coi như ông ta chưa từng sinh ra đứa con gái này. Ơn sinh dưỡng, ngày khác ta trả lại cho ông ta!" Yêu Vũ nói xong xoay người đi ngay.