Chương 4

Bạch Xán Xán vì tiểu Như Ý, làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, thật sự chưa đến nửa canh giờ đã quay lại.

Lâm Dã Hy rót cho cậu một chén trà: “Thế nào rồi?”

Bạch Xán Xán: “Tìm được rồi!”

Lâm Dã Hy thở phào, vội hỏi: “Ở đâu?”

Bạch Xán Xán cười khổ: “Có hơi khó xử nha sư tỷ. Tên Kỷ Yến Bắc này chắc chắn là diện mạo xuất chúng thật, lại bị sư tỷ Khinh Như của Hợp Hòa Phong đưa về mất rồi.”

Lâm Dã Hy: “…”

Bạch Xán Xán nhỏ giọng nói: “Dạo trước chúng ta vừa gây chuyện với Hợp Hòa Phong, tỷ còn đánh người của Hứa Khinh Như một trận, giờ mà đi đòi người, có khi không tiện đâu…”

Càn Khôn Tông là đại tông môn đứng đầu Bắc Châu.

Tôn chỉ là bao dung, dung nạp muôn phương.

Mà Hợp Hòa Phong vốn là Hợp Hoan Tông trong ma đạo, ba trăm năm trước bị Càn Khôn Tông thu nạp, trải qua cải cách chỉnh đốn, miễn cưỡng chuyển sang tu song tu công pháp.

Vì các ngọn phong trong tông đều có nguồn gốc khác nhau…

Mâu thuẫn thường xuyên xảy ra giữa các bên, nhưng tông môn chỉ nhắm một mắt mở một mắt, miễn không vượt quá giới hạn thì cũng hiếm khi can thiệp vào chuyện nội bộ từng phong.

Lâm Dã Hy với Hứa Khinh Như xem như là kẻ thù không đội trời chung.

Một người là Thiếu Phong Chủ của Thương Lam Phong, một người là Thiếu Phong Chủ của Hợp Hòa Phong, tuổi xấp xỉ nhau, lại lần lượt kết đan trước sau, thành ra chuyện gì cũng bị đem ra so sánh, bảo sao không ghét nhau cho được?

Hôm trước, sư muội của Hứa Khinh Như bắt nạt đệ tử ngoại môn của Thương Lam Phong.

Lâm Dã Hy không nói hai lời, trực tiếp đánh cho một trận ra trò.

Hứa Khinh Như may mà không tới đòi người.

Nhưng giờ nếu Lâm Dã Hy còn tới Hợp Hòa Phong đòi Kỷ Yến Bắc…

Chắc chắn sẽ có một trận chiến.

Lâm Dã Hy thật sự rất lo cho cốt truyện của [Hạo Miểu Tiên Đồ]

Bạch Xán Xán trong lòng thầm rối rắm.

Sư tỷ từ trước đến nay chẳng mảy may để tâm đến nhan sắc người khác. Tỷ ấy vốn đã đẹp sẵn rồi, trong Càn Khôn Tông không đúng, trong toàn bộ tu chân giới cũng đều là nhan sắc hàng đầu.

Hứa Khinh Như là Thiếu Phong Chủ của Hợp Hòa Phong, tự cho mình là sắc nước hương trời.

Lại thêm tu luyện công pháp đặc biệt, dùng không biết bao nhiêu đan dược bồi dưỡng, từ vóc dáng đến dung mạo đều nâng tầm hơn mấy lần so với trước.

Vậy mà… vẫn không đọ lại nổi một nữ kiếm tu mộc mạc như Lâm Dã Hy.

Hứa Khinh Như sao có thể cam lòng?

Thế nên nàng ta ghét Lâm Dã Hi, thấy một lần tức một lần.

Nếu không phải có cấm chế đồng môn, nàng ta đã sớm phá hủy dung mạo của Lâm Dã Hy cho hả dạ rồi.

Trong mắt Bạch Xán Xán,

Cả tu chân giới chỉ có người khác vì sắc mà sinh lòng với Lâm Dã Hy, tuyệt không có chuyện ngược lại.

Thế nên…

Sư tỷ đòi người tên Kỷ Yến Bắc này về làm gì?

Chẳng lẽ là cố ý gây sự với Hứa Khinh Như?

Bạch Xán Xán nghĩ tới tình hình gần đây, cảm thấy hơi bất an.

Hợp Hòa Phong sắp có lão tổ xuất quan, trong khi Thương Lam Phong đến giờ vẫn chưa có trưởng bối nào đứng ra chống lưng.

Tuy nói trong hàng đồng lứa, sư tỷ vô địch.

Nhưng nếu Hứa Khinh Như mà nhờ trưởng bối ra mặt, sư tỷ chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi trong âm thầm.