Chương 9: Bản thân hắn

Ở xa có một gã đàn ông cao lớn cầm đuốc đang đứng, liên tục ngoái nhìn về phía này. Rõ ràng muốn tiến lại kiểm tra, song lại do dự, như thể đang kiêng kỵ điều gì.

Ngụy Kỷ nheo mắt, chỉ nhìn y phục, hắn đã nhận ra đối phương là cận vệ của Vu Vương. Nhưng cớ sao cận vệ vốn luôn kề cận Vu Vương lại xuất hiện nơi biên địa này? Hơn nữa, dáng vẻ kia... dường như không phải sợ hắn, mà là sợ người trong căn nhà tre kia.

Ý nghĩ ấy vừa lướt qua, Ngụy Kỷ thầm mắng mình hồ đồ.

Bản thân hắn còn chưa lo xong, nghĩ những chuyện dư thừa ấy để làm gì?

Điều hắn cần cân nhắc lúc này là nguyên do con ngựa mất kiểm soát hôm nay, và đường lui tiếp theo.

Trong ba vị Hoàng tử của Đại Việt, chỉ mình hắn không phải con của Hoàng hậu, vậy mà lại được Thánh Thượng sủng ái nhất. Suốt những năm qua, để đề phòng hắn nhúng tay vào ngôi vị, phe cánh Thái tử không ngừng giăng bẫy, song lần nào cũng bị hắn hóa giải. Nghĩ kỹ lại, e rằng chuyện ngựa phát cuồng hôm nay cũng là do độc kế của phe Thái tử.

Giờ đây, chắc hẳn các thế lực đã bắt đầu tìm kiếm hắn khắp nơi, hắn tuyệt đối không thể ngồi chờ chết.

Ngụy Kỷ cúi đầu nhìn chính mình. Toàn thân chi chít vết trầy xước, chân trái bị vặn lệch sang một bên. Ở nơi hắn không nhìn thấy, phần thắt lưng sau đau nhức âm ỉ từng cơn.

Càng tệ hơn là dưới đầu gối trái còn bị một đoạn cành cây thô to đè lên, mỗi lần nhúc nhích đều kéo theo cơn đau buốt tận xương.

Hắn nín thở chịu đựng, chống khuỷu tay xuống đất, chuẩn bị dịch chuyển chân.

“Không được cử động!” Một tiếng hét vội vã vang lên.

Theo hướng âm thanh, một bóng tím đứng bên cửa sổ hiện ra. Thân hình nàng run rẩy, căng thẳng, tựa nhành dây leo mảnh mai đang chao đảo trong gió đêm.

Toàn thân A La cứng đờ.

Trong lúc hoảng hốt, nàng đã vô thức đứng bật dậy, hoàn toàn phơi bày dưới tầm mắt của Ngụy Kỷ.

Ánh nhìn của hắn lạnh đến đáng sợ. Khi ánh mắt ấy quét qua, dường như ngay cả ánh trăng cũng bị đông cứng. Dù khoảng cách giữa hai người còn xa, áp lực vẫn ập đến như sóng lớn, trầm trọng, âm u, khiến người ta bất giác sinh lòng khϊếp sợ.

Nhưng đã lỡ mở miệng, không thể rút lời.

A La hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng ổn định: “Chân... Chân ngươi bị trật khớp rồi. Nếu còn cử động lung tung là tàn luôn đấy.”

Ngụy Kỷ không đáp, ánh mắt hắn vẫn dừng trên người nàng, chậm rãi dò xét.