Nam nhân kia là ai?
Vì sao hắn lại xuất hiện trong sân nhà nàng?
Giờ nàng nên làm thế nào?
A La lau nước mắt, ép mình bình tĩnh lại.
Hắn rất hung dữ, nhưng dường như không phải kẻ xấu... Hơn nữa, hắn còn bị thương rất nặng.
Nàng cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng vẫn còn hơi sợ nên đành úp người xuống đất, bò đến bên cửa sổ, chỉ lộ ra đôi mắt, lén lút nhìn ra ngoài.
Người đàn ông vẫn còn ở trong sân, đã nửa ngồi dậy, di chuyển đến dưới bóng cây phong.
Sắc mặt hắn lạnh lẽo tựa lưỡi đao sắc trong tuyết, như có thể cắt rách cả bóng trăng đang lay động.
...
Ngụy Kỷ vốn không nên xuất hiện ở nơi này.
Theo kế hoạch, lúc này hắn đã phải thúc ngựa trở về doanh trại.
Hôm nay là ngày săn xuân. Với thân phận Nhị Hoàng tử, hắn theo Thánh Giá đến khu vực săn bắn ở biên giới Đại Việt. Đoàn người tản ra nhiều hướng để săn bắn, nào ngờ trên đường trở về, con ngựa dưới thân hắn bỗng nhiên phát cuồng, không sao khống chế, lao thẳng vào rừng sâu, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với đội cận vệ.
Ban đầu, Ngụy Kỷ cho rằng ngựa bị kinh sợ, hắn bèn trấn an như thường lệ, song chẳng có tác dụng. Khi con ngựa chạy lêи đỉиɦ dốc cao, nó kiệt sức ngã xuống, sùi bọt mép, đồng thời hất văng hắn xuống đất, khiến hắn lăn xuống dốc, rơi vào tiểu viện này.
Lúc này, vết xước trên người hắn đang nóng rát, chân cũng đau nhức.
Ngụy Kỷ ngửa cổ, mơ hồ nhìn những chiếc lá phong lay động trên đỉnh đầu. Một chiếc tách ra làm hai, hai chiếc lại chồng lên nhau, hợp thành một bóng mờ chập chờn. Ý thức dần trôi đi, hắn khẽ nhíu mày, giơ tay, tìm đúng vết thương trên cánh tay trái, rồi không chút do dự ấn mạnh xuống.
Cơn đau dữ dội ập đến.
Khoảnh khắc ấy, lưng hắn căng cứng, ý thức dần tỉnh táo trở lại.
Gần như cùng lúc đó, một tiếng kêu khẽ vang lên từ trong căn nhà tre: “Á!”
Có người đang hít một hơi sâu.
Ngụy Kỷ nghiêng đầu, liếc về phía phát ra âm thanh.
Lại là nàng.
Vẫn là đôi mắt hạnh nhân ấy - một đôi mắt trong trẻo, đẫm lệ, tựa như hai vũng nước lặng, chất chứa nỗi sợ hãi chưa tan, xen lẫn một tia lo âu không giấu được.
Vừa chạm phải ánh nhìn của hắn, thiếu nữ lập tức rụt người lại.
Ngụy Kỷ thu hồi tầm mắt, quan sát xung quanh.
Tiểu viện không hề nhỏ, bốn phía là hàng rào gỗ, bên trong có chuồng gà, chuồng dê, vài thửa ruộng nhỏ và mấy mảnh vườn thuốc. Gian nhà tre nằm chính giữa sân, ánh nến từ trong hắt ra ngoài, đồ đạc đơn sơ, cũ kỹ, hiển nhiên đã có người ở lâu năm.