A La dốc hết sức đứng bật dậy, lao nhanh đến bên A Lai.
Nàng nâng con rắn nhỏ mềm nhũn trong tay, lòng bàn tay còn run nhẹ. Khi vừa ngẩng lên, ánh mắt lại chạm phải ánh nhìn của nam nhân.
Hắn có đôi mắt phượng hơi dài, sắc lạnh, đen thẳm như vực sâu không đáy. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi mà hai người nhìn nhau, hắn đã mất kiên nhẫn khép mắt lại.
Tiếng quát lạnh lùng của nam nhân truyền xuống dưới chân: “Cút.”
A La không hiểu lời hắn nói, nhưng nàng cảm nhận được rằng hắn đang bảo nàng rời đi.
Nàng hoảng loạn bỏ chạy.
Nam nhân bị bỏ lại phía sau.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, đôi vai hắn bỗng trĩu xuống. Sức lực như bị rút cạn trong nháy mắt, cơn run rẩy bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng lan khắp thân thể.
…
A La lao vào căn nhà tre, tim vẫn còn đập loạn nhịp.
Trong nhà đã thắp nến, ánh sáng đỏ ấm dịu dàng, đủ để khiến người ta an tâm. Nhưng nàng chẳng còn tâm trí nào để nghỉ ngơi.
Thanh xà nằm trong lòng bàn tay nàng, nó mềm oặt, vô lực, như một sợi dây nhỏ không còn sự sống.
Phải cứu A Lai trước đã.
A La chạy đến bên bàn tre, gạt hết những đồ lặt vặt trên mặt bàn xuống đất, nhẹ nhàng đặt A Lai lên đó.
Nàng cắn chặt môi, ép bản thân phải bình tĩnh. Dựa vào kinh nghiệm từng cứu chữa thú nhỏ trước đây, nàng xoay người đến giá thuốc, bắt đầu tìm kiếm các loại thảo dược.
Tiếng giã thuốc vang lên dồn dập như nhịp trống thúc, nghiền nát từng thân cỏ, hòa lẫn cả nước mắt nàng.
Không lâu sau, một nhúm bột thuốc nhỏ đã được nghiền xong.
A La hòa bột thuốc với nước rồi đổ vào chiếc chén gỗ vốn dùng cho A Lai uống nước, đưa đến bên miệng nó. Nàng cúi sát mặt bàn, chăm chú quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất.
Thanh xà vẫn nằm im.
Tim nàng thắt lại.
“A Lai...” Giọng nàng run rẩy: “Uống đi...”
Lời còn chưa dứt, đầu thanh xà đã khẽ động. Nó lật mình mấy cái trên mặt bàn rồi từ từ dựng thân dậy. Đôi mắt đen nhỏ như hạt đậu lại sáng lên.
Nó chỉ bất tỉnh tạm thời mà thôi. Thoạt nhìn thì động tác của nam nhân nọ có vẻ rất mạnh, nhưng thực tế hắn biết chừng mực, không hề làm tổn thương nó.
A La thở phào nhẹ nhõm. Hai chân nàng mềm nhũn, ngồi phịch xuống bên cạnh bàn.
Vừa rồi nàng mải lo lắng cho A Lai nên không để tâm đến bản thân. Giờ A Lai đã bình an, cơn đau nơi cổ và cánh tay chậm rãi tràn về, đau đến mức sắc mặt nàng trắng bệch, đầu óc rối bời.