Chương 6: Vị khách xa lạ

A La vung tay, bám lấy những ngón tay dài đang siết ở cổ mình, cố sức gỡ bỏ sự khống chế của nam nhân nọ... Nhưng hoàn toàn vô ích.

Trái lại, hành động của nàng chỉ khiến nét mặt nam nhân càng lạnh lùng hơn, ánh mắt như phủ một lớp sương giá.

Hắn tăng thêm lực, các ngón tay càng lúc càng trắng bệch, bóp nghẹn mọi tiếng nức nở của nàng, chặn hết mọi âm thanh trong lòng bàn tay.

Hai thân ảnh quấn lấy nhau dưới ánh trăng, một kẻ áp chế, một người giãy giụa, hoàn toàn đối lập. Thế nhưng trong ánh sáng nhợt nhạt kia, bóng của họ lại bị kéo dài thành hai đường mảnh, gần như hòa làm một, khó phân ranh giới.

Sức lực giữa hai bên quá chênh lệch.

Ý thức A La bắt đầu rã rời, nàng hoảng loạn lắc đầu, đôi mắt đen ngấn nước, từng hàng lệ lặng lẽ trượt xuống theo gò má.

Một giọt lệ rơi xuống cổ tay nam nhân xa lạ.

Ngay khoảnh khắc ấy, lực siết chợt chùng lại.

Cũng đúng lúc đó, một bóng xanh lao tới xé toạc màn đêm với tốc độ nhanh như tia chớp.

Gần như đồng thời với đòn tấn công của thanh xà, nam nhân vung tay, đột ngột quẳng người trong tay sang một bên.

“Bịch!”

A La ngã mạnh xuống đất.

Nàng há miệng thở dốc, l*иg ngực phập phồng dữ dội như con cá cạn khát nước, liều mạng hít lấy từng ngụm không khí.

Chỉ trong khoảnh khắc nàng hé môi, thanh xà đã cứng đờ như bị đóng băng.

A La không kịp bận tâm đến cơn đau, vội vã lau nước mắt, thấy nam nhân chống nửa người dậy. Bấy giờ, bàn tay còn lại của hắn đã bắt gọn A Lai, động tác nhanh đến mức nàng thậm chí còn không kịp nhìn rõ hắn ra tay thế nào.

Dung mạo hắn vẫn tuấn mỹ như cũ, nhưng sát khí quanh thân lại lạnh lẽo đến rợn người, còn khắc nghiệt hơn cả gió đông tháng chạp.

Hắn bóp đúng chỗ yếu của thanh xà, gân xanh trên mu bàn tay nổi hằn, như thể chỉ cần siết thêm một chút nữa, sinh linh nhỏ bé kia sẽ lập tức tan nát.

A La khàn giọng: “Đừng!”

Nàng bò về phía trước, thân hình lảo đảo rồi ngã sấp xuống bùn đất. Cơn đau khiến đôi mày liễu khẽ nhíu lại.

“Cầu xin ngươi!” Nàng bật ra tiếng Vu, tiếng bi thương mà đứt ruột, van xin đến vỡ cả giọng: “Đừng mà!”

Nàng không thể để A Lai bị thương.

A Lai là bạn của nàng, là người bạn duy nhất đã ở bên nàng cho tới tận hôm nay.

Cánh tay nam nhân bỗng khựng lại.

Hắn nghiêng mắt nhìn A La, ánh nhìn chạm phải đôi mắt đẫm lệ của nàng.

“Bộp.”

Thanh xà rơi xuống đất.