Rõ ràng là một nam nhân thoi thóp, dường như đã hôn mê!
Tim A La treo lơ lửng, nàng không dám thở mạnh, nàng nhìn từ dưới lên trên, lướt qua y phục của nam nhân.
Hắn đi đôi ủng da đen cổ cao, mặc quần da, bên ngoài khoác áo bào cổ tròn màu xanh sẫm thêu vân bạc, chất liệu vô cùng quý giá, ánh sáng mờ ẩn hiện, trên vải dùng chỉ thêu hình tùng xanh và hạc tiên, là kiểu trang phục nàng từng thấy trong tranh, của người nước Việt.
Nam nhân này... là người Việt!
Tất cả hiểu biết của A La về Đại Việt đều gói gọn trong những sách vở nàng từng đọc. Nàng chỉ biết, Vu Cương và Đại Việt là hai nước láng giềng, ngôn ngữ, y phục, phong tục của người Vu và người Việt đều khác biệt.
Nhưng đây là Vu Cương, vì sao lại có người Việt?
A La ngước mắt, sự chú ý hướng ra xa thân nam nhân, men theo phía sau hắn.
Hàng rào ngoài viện đổ nghiêng một mảng lớn, nối liền với sườn dốc thấp nhô nhẹ, cỏ cây gãy rạp, bị ngoại lực đè ép thành một lối đi rõ ràng.
Xem ra hắn lăn từ trên dốc xuống.
A La lại cúi đầu nhìn.
Lần này, nàng quan sát dung mạo nam nhân, tìm kiếm nơi bị thương.
Hai mắt hắn nhắm chặt, lông mày kiếm xếch đến thái dương, sống mũi cao thẳng. Hai má trắng bệch, không vương nửa điểm huyết sắc, mong manh như bóng trăng in trên mặt hồ, chỉ cần khẽ chạm cũng sẽ tan thành muôn vàn sợi tơ.
Trái tim A La khẽ lay động trong chốc lát.
Nàng chưa từng thấy một gương mặt đẹp đến vậy, dù đang hôn mê, vẻ thanh tú vẫn khó che giấu.
Có lẽ được trời ưu ái, một người đẹp như thế lăn xuống sườn núi, trên mặt chẳng có lấy nửa vết thương.
A La dời ánh mắt, men theo đường quai hàm rõ nét, nhìn xuống thân thể hắn.
Trên ngực, cánh tay, bên hông, trước đùi... áo ngoài chi chít những vết rách móc, trầy xước và vết máu lộ ra xen kẽ. Đặc biệt là chân trái bị vặn xoắn hất ra ngoài, treo thõng trên đất, dường như đã mất liên kết với khớp hông.
A La đọc hiểu sách y thuật, thấy tình trạng như vậy, nàng suy đoán hắn trật khớp gốc đùi.
Nhưng trị xương cốt không thể chỉ nhìn bằng mắt, phải dùng tay thăm dò thực hư.
A La xắn tay áo, để lộ hai đoạn cánh tay trắng như tuyết. Nàng xoa hai lòng bàn tay cho nóng lên rồi tiến lại gần chỗ nam nhân nằm thêm vài bước.
Thanh xà dựng thẳng thân mình, lặng lẽ nhìn hai người.
A La nín thở, đè nén căng thẳng, đưa tay về phía chân trái của nam nhân.
Cổ nàng bỗng đau nhói.
Trong chớp mắt, năm ngón tay khóa chặt cổ họng nàng, như móng vuốt chim ưng, ghì nàng không cho nhúc nhích.
Lực siết chặt tựa núi đổ biển dâng, muốn cuốn đi toàn bộ đường sống của nàng.
Nam nhân đã mở mắt.
Hắn nhìn chằm chằm nàng, thần sắc lạnh lẽo, đôi mắt tràn ngập sát ý.