Chương 3: Đêm sinh nhật

A La không để ý, tự đẩy cửa bước vào nhà.

Bên trong không tính là rộng rãi, một tấm bình phong tre chia thành hai gian. Gian ngoài đồ đạc đầy đủ, bày biện hơi lộn xộn, thêu vu, rau quả và dược thảo bày khắp nơi, mùi sinh hoạt đời thường nồng đậm.

A La ngồi xuống bên bàn, tháo chiếc giỏ hoa trên tay, lấy hoa lá ra, bày lần lượt lên mặt bàn.

Sắc đỏ như gấm trải ra, xanh biếc điểm xuyết. Sắc xuân tràn vào tầm mắt làm nỗi sầu trong lòng nàng nhạt đi đôi phần.

Nàng cong môi, nhìn thanh xà, gắng gượng phấn chấn nói: “A Lai, ta không sao. Ngày sinh nhật ngắn ngủi, vẫn còn nhiều việc phải làm.”

...

Nói là nhiều việc nhưng kỳ thực cũng chỉ là tết một vòng hoa, rồi quét dọn trong ngoài cả căn nhà.

Hằng năm cứ đến mùng ba tháng ba, A La đều trải qua như vậy, đến nay nàng đã chẳng thể tết ra kiểu hoa mới nào, cũng không bỏ sót một góc bụi bặm nào.

Trước kia khi Mông Si còn ở đây, hai người thường cùng nhau chuẩn bị bữa ăn. Nay chỉ còn mình nàng, nàng cũng chẳng còn tâm sức bận rộn, chỉ nấu một vò cải muối, vội vàng ăn qua loa cho xong.

Nhưng đối với đêm sinh nhật, A La vẫn tràn đầy mong đợi.

Dùng xong bữa tối, nàng ghé người bên cửa sổ, thò nửa thân ra ngoài, chăm chú nhìn.

Hoàng hôn trầm lắng, nửa vầng trăng treo giữa trời, sao lẻ vây quanh, ánh sáng lấp lánh, là một đêm hiếm hoi có thời tiết tốt lành như vậy.

Mông Si từng nói với nàng, Điệp Mẫu che chở Vu Cương, cây phong là tai mắt của Điệp Mẫu. Đêm sinh nhật, nếu thời tiết đẹp, bày sẵn lễ quả trước cây phong, rồi khấu bái trước trăng một lần thì có thể để Điệp Mẫu nghe thấy điều ước đã cầu.

Trước kia cứ đến sinh nhật, không lần nào không mưa xuân triền miên. Chỉ riêng đêm nay, trời quang không mây, ánh trăng trong trẻo như nước tràn xuống, gột rửa cả tiểu viện.

Đôi mắt A La sáng lên. Nàng ôm giỏ trái cây, bước ra khỏi căn nhà nhỏ, đến trước cây phong trong viện, bày lễ quả tươi thật ngay ngắn.

Cành lá rậm rạp như tán lọng, che kín đỉnh đầu, thu trọn thân hình nhỏ bé của nàng vào bóng râm.

Nàng đứng dậy, lùi về sau mấy bước, trở lại dưới ánh sáng trắng trong.

Thanh xà bò theo, chờ bên cạnh nàng.

A La quỳ xuống, hướng về ánh trăng đầy như thủy triều, cúi đầu thật sâu, mày mắt tĩnh lặng an hòa.

Nàng yên lặng hồi lâu, soạn lời sẵn trong bụng rồi mới thành kính nói: “Điệp Mẫu, con là A La, con có ba điều ước.”