Chương 29: Tại sao hắn lại phải làm vậy

“Ăn.” Vẻ mặt hắn ôn hòa, nhưng giọng điệu lại dứt khoát.

A La đành phải nghe theo. Nàng bưng bát, cầm thìa, múc cháo nóng lên.

Ngụy Kỷ khoanh tay, nghiêng đầu quan sát nàng, thấy cổ họng nàng chuyển động, ngoan ngoãn ăn một miếng, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm.

Hắn vốn tưởng rằng sau khi nghe câu chuyện về chiếc l*иg vàng kia, hoặc nàng sẽ hoàn toàn không tin và đối xử với hắn như thường, hoặc nàng sẽ tin là thật và tránh xa hắn như tránh tà. Nào ngờ, nàng tin thì tin rồi, nhưng lại chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn nảy sinh lòng thương cảm với hắn.

Ngụy Kỷ sớm muộn gì cũng phải quay về Thượng Kinh.

Trước lúc đó, hắn không ngại đối xử tốt với nàng hơn một chút.

...

Sau khi hai người dùng bữa xong, A La trở về phòng.

Nàng không quên lý do thoái thác của Ngụy Kỷ, bèn tìm phương thuốc giúp cơ thể khoẻ mạnh, định sắc thuốc cho Ngụy Kỷ.

Con rắn xanh dựng người đứng một bên, nhìn nàng bận rộn tới lui.

A La chưa từng sắc phương thuốc này, không quen với việc chia tỷ lệ thảo dược và canh lửa. Vì thế khi sắc thuốc, nàng tập trung toàn bộ tinh thần, cẩn thận từng li từng tí, hoàn toàn không phát hiện ra bên ngoài mây đen đã che kín đỉnh đầu, sắc trời dần tối sầm.

“Ầm!” Tiếng sấm kinh hoàng bất chợt nổ vang.

A La giật mình, lỡ tay làm rơi chày giã thuốc. A Lai cũng sợ đến mức thân mình run lên bần bật.

“Rào rào...”

A La chưa kịp hoàn hồn, mưa to đã trút xuống như thác đổ.

A La sững sờ, nhớ đến Ngụy Kỷ, nàng bỏ lại A Lai, cầm ô chạy vội ra sân.

Trời chiều gặp mưa to, bên ngoài ánh sáng mờ mịt.

A La che ô, nhìn xuyên qua màn mưa, thấy dưới gốc cây phong thấp thoáng có bóng đen đang cử động, vội vàng chạy tới.

Bóng đen đó chính là Ngụy Kỷ.

Hắn một tay vịn vào thân cây, hắn đã đứng dậy được, nhìn sơ qua, thân hình vô cùng vững chãi.

A La kinh ngạc: “Ngươi, sao ngươi lại...”

Lẽ ra chân trái của Ngụy Kỷ chưa hồi phục, chỉ dựa vào sức của mình hắn, hẳn là không thể đứng dậy nổi mới đúng.

“Ầm!” Lại một tiếng sấm rền vang lên.

Một tia chớp rạch ngang, bốn phía bỗng chốc sáng rực. Nhờ ánh sáng đó, A La nhìn rõ mặt Ngụy Kỷ không còn chút máu, thân hình cao lớn căng cứng như một thanh kiếm đang khẽ run rẩy, rõ ràng là đang nhẫn nhịn đến cùng cực, cố sức kìm nén đau đớn.

A La không hiểu. Ở đây không có l*иg giam, nàng và A Lai cũng sẽ giúp đỡ Ngụy Kỷ, tại sao hắn lại phải tàn nhẫn với bản thân như vậy?