Chương 28: Nàng đang thương hại hắn

Đêm qua Ngụy Kỷ ngủ không ngon giấc, cứ vẩn vơ suy nghĩ một hồi rồi mới lại tựa vào thân cây chợp mắt tiếp.

Thế nhưng, chưa kịp ngủ, hắn đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên.

Có người chậm rãi tiến lại gần, tiếng quần áo sột soạt, đặt khay tre xuống rồi chạm nhẹ vào cánh tay hắn.

Ngụy Kỷ mở mắt, nhìn thấy một đôi mắt long lanh.

A La cúi người về phía hắn, đôi lông mày khẽ nhíu lại, cẩn thận đẩy bát gỗ tới.

Mùi thơm ngào ngạt xộc thẳng vào cánh mũi. Một bát cháo phủ đầy thịt gà, trông vô cùng hấp dẫn.

A La cắn môi, vô cùng căng thẳng: “Ngươi, ngươi...”

“Ngươi ăn nhiều một chút được không? Nếu ăn không no, ta lại nấu thêm cho ngươi. Ta... ta vẫn còn gà.”

Ngụy Kỷ đọc được suy nghĩ trong đôi mắt nàng.

... Nàng đang thương hại hắn.

Quả thật A La không đành lòng.

Đêm qua nàng nhớ lại những lời Ngụy Kỷ nói, suy nghĩ suốt cả đêm.

Nàng vốn đã nhận ra từ lâu, cùng là nam tử, nhưng vóc dáng của Ngụy Kỷ và Mông Si chẳng hề giống nhau. Nếu ví Mông Si như một ngọn núi cao, thì Ngụy Kỷ lại tựa một cây tùng cây bách, cao ráo hơn, tiều tụy hơn, gầy gò hơn.

Hóa ra, đó là vì Ngụy Kỷ phải sống trong chiếc l*иg vàng.

L*иg vàng chật chội bức bối, lại có kẻ xấu rình rập xung quanh, chắc hẳn cuộc sống của hắn chẳng hề tốt đẹp nên bẩm sinh đã gầy yếu như vậy.

Ngụy Kỷ không nhận lấy chiếc bát gỗ, chỉ nhìn chằm chằm A La, ánh mắt càng lúc càng trầm xuống.

Hồi lâu sau, hắn mới nói: “Ngươi ăn đi.”

A La hơi sững người, nhưng rất nhanh sau đó, nàng lắc đầu, nói: “Ta ăn rồi.”

Dù nói vậy nhưng Ngụy Kỷ lại thấy ánh mắt nàng lảng tránh, gò má trắng hơi ửng đỏ, đôi môi nhợt nhạt thiếu sức sống. Nhìn kỹ thì đừng nói là ăn cháo, có lẽ nàng đã bận rộn quá lâu, đến một giọt nước cũng chưa uống.

Hắn nhướng mày, chỉ hỏi: “Thật sao?”

Hàng mi A La run lên, mười ngón tay siết chặt, đáp: “Đúng vậy.”

Nàng không biết mình đã bị nhìn thấu, còn tưởng Ngụy Kỷ không ăn thịt gà, bèn nhỏ giọng hỏi: “Ngươi, ngươi có ăn thịt dê không?”

Trong viện có nuôi dê. Dê mẹ đẻ ít, dê con lớn chậm, nàng tiếc của nên mới bấm bụng gϊếŧ một con gà. Nhưng Ngụy Kỷ quá đáng thương, nếu hắn thật sự muốn ăn dê, nàng cũng có thể nhịn đau mà làm thịt một con.

“Nhà ta còn có dê.” Giọng nàng nhỏ nhẹ: “Nếu ngươi muốn ăn, ta cũng có thể làm.”

Ngụy Kỷ không đáp, nhìn A La chằm chằm.

Một lát sau, hắn nhếch môi, mở lòng bàn tay, những ngón tay thon dài giữ chặt lấy miệng bát, đưa nó trở lại trước mặt A La.