Chương 27: Hắn biết

Ngụy Kỷ cụp mắt, không trả lời nữa.

A La hiểu câu này đã bị hắn coi là câu hỏi thứ hai.

Trước đây, hắn luôn đáp lời nàng bằng những câu cụt ngủn, thế nên đêm nay nói nhiều vậy quả là chuyện hiếm thấy.

A La cụp mắt, buồn rầu không nói lời nào. Mười ngón tay nàng siết chặt rồi lại buông lỏng, nàng cúi đầu thu dọn đống kim chỉ vương vãi, động tác vội vã khác thường.

Chẳng mấy chốc, nàng đứng dậy, rời đi như đang chạy trốn.

Ngụy Kỷ không giữ nàng lại, chỉ giơ tay úp cuốn sách lên mặt, ngăn đi ánh trăng đang tan chảy ngoài kia.

Bên cạnh trở nên trống trải, vắng lặng như lúc ban đầu.

Hắn im lặng hồi lâu, trong đầu vẫn quẩn quanh phép ẩn dụ gần như đã nói toạc ra vừa rồi.

Chắc nàng không hiểu đâu, một tiểu yêu nữ chưa từng trải đời, sao có thể hiểu được hàm nghĩa của việc tranh giành thiên hạ.

Gương mặt trắng bệch nhưng thanh tú ấy hiện ra trước mắt.

Ngụy Kỷ nhếch môi cười sự ngây thơ đến khờ khạo của nàng, đúng là có chút thú vị.

Nhưng dù như thế, hắn tìm nàng trò chuyện chẳng qua để gϊếŧ thời gian. Giữa hai người vốn chẳng liên quan, là khoảng cách một trời một vực, lại thêm đại nghiệp đoạt ngôi đang chờ đợi. Đợi đến ngày hắn về kinh, có lẽ đôi bên sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

Hắn không phải kẻ vong ơn bội nghĩa. Nàng đã cứu hắn, hắn tự khắc sẽ có phần thưởng cho nàng.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lúc này, A La tựa như một tờ giấy trắng mặc cho gió cuốn đi, tình cờ lướt ngang qua đời Ngụy Kỷ.

...

Ngày hôm sau, Ngụy Kỷ bị đánh thức bởi một mùi nồng nặc.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc lên từ phía sau căn nhà tre, khiến sống mũi người ta căng lên.

Khung cảnh xung quanh vẫn không có gì bất thường. Đội thủ vệ vẫn túc trực tại vị trí, mặt đất không một vết máu rơi hay dấu vết xâm nhập của kẻ lạ.

Hắn nhìn xung quanh, cảnh giác theo bản năng, chỉ đến khi thấy một làn khói bếp, thần kinh mới thả lỏng.

Chắc tiểu yêu nữ kia đang gϊếŧ gà chuẩn bị bữa ăn.

Trước đó, Ngụy Kỷ từng thấy A La nuôi gà dê, cũng nhớ rõ những bát cháo nóng nàng mang đến mỗi ngày vốn đạm bạc đến đáng thương. Đó là những bát cháo loãng thếch không một giọt mỡ, chỉ toàn rau dại, còn chẳng bằng bữa ăn tệ nhất thường ngày của hắn.

Hắn biết, nàng không bao giờ giấu giếm, bản thân ăn gì đều sẽ cho hắn ăn món đó.

Không biết hôm nay là ngày gì mà nàng lại chịu ăn mặn vậy.