Chương 26: Trong l*иg

Nàng vẫn còn sợ hãi, không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu.

Ngụy Kỷ nhướng mày rồi hạ xuống, nói: “Chết rồi.”

Giọng hắn nhạt thếch, bình thản như thể đang bàn về một chuyện vặt vãnh chẳng đáng bận tâm.

A La nhìn hắn trân trân, bất chợt cảm thấy mình như đang rơi vào hồ nước sâu, bị bủa vây bởi hơi lạnh thấu xương.

Nàng nhận ra hắn vẫn luôn như vậy. Dẫu bị độc xà vây hãm, thương tích đầy mình hay đớn đau tột cùng, hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng ngạo nghễ ấy, chưa từng cúi đầu, chưa từng yếu lòng và cũng chẳng mảy may bị lay chuyển.

Ngụy Kỷ dời mắt đi: “Hỏi đi.”

A La ngơ ngác, nhận ra hắn đang nhắc đến việc đặt câu hỏi đêm nay.

Trước khi hát, nàng đã định hỏi về những món ngon của nước Đại Việt. Thế nhưng lúc này, một thắc mắc mới lại nảy sinh.

Nàng hỏi: “Ngươi sống ở đâu?”

Ngụy Kỷ đang định lật sách, nghe thấy lời này, ngón tay dài bỗng khựng lại.

Hắn ngước mắt chăm chú nhìn nàng hồi lâu, rồi lại cúi đầu xem sách, đáp: “Trong l*иg.”

Ánh mắt A La chấn động.

“Ngươi, ngươi ở trong...”

Trong l*иg? Sao có thể chứ?

Vốn thấy hắn kiên cường đến mức tưởng như không gì khuất phục nổi, nàng mới nảy sinh lòng tò mò về nơi hắn sống. Thế nhưng, l*иg vốn là thứ để giam cầm súc vật, còn hắn rõ ràng là một con người bằng xương bằng thịt, sao lại có thể sống trong đó?

Ngụy Kỷ không nhìn A La, chỉ hỏi: “Sao, không tin à?”

Giọng hắn lạnh lẽo như băng mỏng, ẩn hiện ý cười nhạo báng, nhưng vì A La đang quá kinh ngạc nên hoàn toàn không nhận ra.

Nàng nhíu mày, lưỡng lự: “Ta...”

Ngụy Kỷ lật sang trang mới, tiếng giấy sột soạt bị ngắt quãng bởi một tiếng cười nhạt đột ngột.

“Là l*иg vàng.” Hắn thốt lên đầy mỉa mai.

“Ngoài ta ra, trong cái l*иg ấy còn có một lũ phàm phu tục tử đang xâu xé lẫn nhau, thèm khát được ăn tươi nuốt sống máu thịt. Ta sinh ra đã ở trong cuộc, muôn vàn ánh mắt rình rập từ bóng tối, muốn ta xương tan thịt nát, khiến ta chẳng được phút giây bình yên. Trong l*иg bạc bẽo vô tình, ngoài l*иg hổ đói chực chờ, duy chỉ một người mới có thể leo lêи đỉиɦ l*иg...”

Ngụy Kỷ khựng lại một chốc, bổ sung: “Chúa tể của vạn vật.”

Hắn miêu tả mọi chuyện sinh động nhưng bằng chất hời hợt, khiến A La nghe mà rét run.

Nàng chẳng thể phân định nổi thật giả trong lời hắn nói, chỉ thấy l*иg ngực nghẹn thắt lại. Theo bản năng, nàng hỏi thêm câu nữa: “Vậy ngươi... có thể leo lên đến đỉnh không?”