Chương 25: Ta không cố ý

Đường nét của chiếc áo bào này vô cùng tinh xảo. Dù nàng tự thấy tay nghề mình khá tốt, vậy mà dẫu có tập trung hết sức thì cũng chỉ có thể phục hồi được sáu bảy phần.

Mấy hôm trước, nàng đã gom quần áo cũ của Mông Si đem phơi, định bụng chờ Ngụy Kỷ khỏe lại sẽ mang qua cho hắn. Nhưng nhìn lại chiếc áo bào này, nàng bỗng thấy những món đồ cũ kia thật thua xa, khiến nàng cứ ngập ngừng không dám đưa ra.

Ngụy Kỷ không đáp, chỉ lặng lẽ lật trang sách, ánh mắt chẳng chút dao động.

Vẻ lãnh đạm không chút ý cười ấy khiến A La thầm lo lắng, cứ tưởng hắn đang trách mình làm hỏng món đồ quý.

Nàng chột dạ, không khỏi mím môi, khẽ nói: “Ta không cố ý đâu.”

Ngụy Kỷ nghiêng đầu quay sang phía nàng, đôi mắt hơi nheo lại.

A La càng thêm áy náy, vội vàng nói: “Tay nghề của ta đúng là không tốt, ngươi đừng giận nhé. Nếu ngươi không thích, ta sẽ tháo hết chỉ ra trả lại nguyên trạng. Sau đó, sau đó ngươi có thể tìm người khác...”

“Vυ"t!”

Một luồng gió mạnh đột ngột nổi lên, cắt ngang lời nàng nói.

Ngụy Kỷ bất ngờ vươn tay, lướt qua sát tai nàng.

Hắn cau mày, ánh mắt lạnh băng không đặt lên người nàng mà đang nhìn một thực thể sống khác phía sau.

A La ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ. Sau lưng truyền đến một cảm giác mơ hồ, tựa như có vật gì đó dài mảnh đang gõ nhẹ dọc sống lưng cô.

“Rắc.” Tiếng động quen thuộc, hệt như lúc hắn bóp chặt A Lai.

Trong nháy mắt, sự khác lạ sau lưng biến mất.

Chỉ nghe một tiếng “bạch”, vật đó đã tuột khỏi tay, bị Ngụy Kỷ hất văng xuống đất.

A La đưa mắt nhìn sang, khi nhận ra thứ nằm co quắp dưới đất trông như một sợi dây thừng kia, toàn thân nàng bủn rủn, sắc mặt cắt không còn giọt máu.

... Đó là một con rắn trăm bước, độc tính cực mạnh.

Vùng Vu Cương vốn là nơi dã thú thường xuyên hoành hành. Khi còn ở đây, Mông Si từng trồng thảo dược quanh rào để xua đuổi côn trùng, rắn rết. Có lẽ do Ngụy Kỷ lăn vào sân đã vô tình đè nát đám cỏ thuốc mà nàng lại lơ là không kiểm tra, nên mới để con rắn trăm bước lẻn được vào nhà.

Trước đó nàng chưa từng để xảy ra sơ suất, hôm nay là lần đầu tiên, nếu không có Ngụy Kỷ ra tay cứu giúp, e rằng lúc này đã mất mạng rồi.

“Sợ à?” Ngụy Kỷ hỏi với vẻ hững hờ.

A La hoảng hốt, chậm rãi ngoảnh đầu, chạm phải đôi mắt đen láy của hắn.

Nơi ấy tối tăm như biển sâu, chỉ thấy vẻ chững chạc, điềm tĩnh và lạnh lùng, không gợn lấy một chút sóng. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, nơi đó không có chút cảm xúc nào, cứ như thể loại nguy hiểm này đối với hắn cũng chỉ là chuyện thường tình như cơm bữa.