Những ngày sau đó, A La vẫn chăm sóc Ngụy Kỷ như thường lệ, hát cho hắn nghe và đặt câu hỏi với hắn.
Nàng không hiểu biết về thế giới trần tục, nên những câu hỏi luôn rất ngây ngô, chẳng hạn như núi cao bao nhiêu, nước sâu thế nào, khiến chân mày Ngụy Kỷ nhíu chặt.
Nhưng Ngụy Kỷ có hỏi tất đáp, không hề nuốt lời.
Thậm chí, hắn rất biết giữ lời, bảo nghe hát một lần là đúng chỉ một lần. Ngay cả khi A La chủ động hát thêm để mong hắn tiếp tục trả lời, hắn vẫn làm ngơ, nhất quyết không phá lệ.
A La chỉ đành nghe theo hắn. Hai người một hỏi một đáp, coi như yên ổn.
Nàng vốn là người dễ thỏa mãn. Nhận được câu trả lời từ Ngụy Kỷ, nàng đem chuyện ấy kể ngay với A Lai để cùng sẻ chia niềm vui với bằng hữu.
Suốt thời gian đó, Túc Cầu liên tục mang đến cho Ngụy Kỷ đủ thứ vật dụng, từ gối mềm, bột đánh răng cho đến chăn mỏng, đèn nến. Vốn dĩ Túc Cầu rất kiêng dè A La nên chẳng muốn tới đây, nhưng vì Túc Vương vẫn đang ở trong sân, hắn ta không thể không cẩn trọng hầu hạ.
Đối với việc này, A La vừa ngạc nhiên vừa tò mò.
Nàng không biết thân phận của Ngụy Kỷ và Túc Cầu, cũng không hiểu tiếng Việt, chỉ thấy Ngụy Kỷ thường xuyên nhận được đồ mới và liên hệ mật thiết với bên ngoài, nên càng thêm ngưỡng mộ hắn, có lúc định hỏi rõ ngọn ngành.
Nhưng chẳng bao lâu sau nàng đã quên bẵng chuyện đó.
Mười phần tâm trí thì có đến bảy phần nàng mải mê với những thắc mắc tích tụ bấy lâu, ba phần còn lại đều đổ dồn vào chiếc áo bào trên người Ngụy Kỷ.
Chiếc áo bào rách mướp ấy thật chẳng hề xứng với khí chất thanh cao, quý phái của Ngụy Kỷ. Thế nên khi rảnh rỗi, nàng thường vừa ngân nga câu hát vừa cầm kim chỉ ngồi bên cạnh Nguỵ Kỷ khâu vá lại áo cho hắn.
Ngụy Kỷ không từ chối, chỉ cầm đèn đọc sách đêm, thỉnh thoảng liếc nhìn nàng vài lần.
Dưới đêm trăng, tiếng hát khẽ bay bổng, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ. Hai người ngồi cạnh nhau, con rắn lục bò qua lại, trông vô cùng hài hòa.
...
Bốn ngày sau, việc sửa sang áo bào kết thúc cùng với tiếng hát.
A La nâng vạt áo lên, mượn ánh trăng để ngắm nghía một lúc rồi đưa tới trước mặt Ngụy Kỷ.
“Khâu xong rồi. Ngươi xem thử đi.”
Nàng vẫn gọi Ngụy Kỷ là “ngươi”, vì Ngụy Kỷ vẫn chưa tiết lộ tên họ, mà nàng cũng quên không hỏi.
Không đợi đối phương đáp lời, A La đã khen ngợi: “Bộ y phục này của ngươi may trông khéo thật đấy.”