Giọng điệu của hắn vẫn lạnh lùng và kiêu ngạo như trước. Lần này, cuối cùng A La cũng đã nhận ra.
Nàng sợ sệt nuốt những lời định nói vào, chuyển sang hỏi: “Bây giờ hát luôn hả?”
Ngụy Kỷ khẽ đáp “ừ”.
A La ngước mắt, lén nhìn hắn một cách cẩn trọng rồi nói: “À ừm, chuyện đó...”
Nàng vẫn luôn canh cánh về thế giới bên ngoài, muốn hắn tiết lộ đôi chút trước, nhưng lại sợ làm hắn giận nên không dám nói thẳng, cứ ấp úng mãi.
Ngụy Kỷ nhắm mắt, dường như muốn lờ đi sự do dự này của nàng.
A La có phần thất vọng. Nàng nhíu mày, nén tiếng thở dài định thốt ra, vừa định mở lời.
“Chỉ được hỏi một câu.” Ngụy Kỷ đột nhiên lên tiếng.
A La ngơ ngác: “Hả?”
“Mỗi ngày ngươi đến đây hát một lần. Hát xong, cho phép ngươi hỏi một câu.”
A La ngẩn người, rồi niềm vui hiện rõ trên gương mặt nàng, nàng đáp: “Ta biết rồi.”
Nàng không ngờ hắn chẳng những sẵn lòng kể cho nàng nghe, mà còn cho phép nàng đến hỏi mỗi ngày. Điều này hoàn toàn vượt ngoài mong đợi của nàng.
Nàng hân hoan, nghiêm túc nói: “Ta sẽ đến mỗi ngày.”
Ngụy Kỷ không đáp, ngón tay trỏ thon dài gõ nhịp đều đặn lên cánh tay. Một sự uy nghiêm đầy áp lực tỏa ra, tựa như đang hối thúc.
A La không để hắn phải đợi lâu.
Dưới ánh trăng, tiếng hát vυ"t lên tựa dòng nước chảy, len lỏi qua làn gió, xuyên qua tầng mây rồi rót đầy khoảng sân nhỏ.
Ngụy Kỷ im lặng, ngửa cổ tựa vào thân cây, để mặc cho tiếng hát gột rửa.
Cơn đau từ vết thương trên người hắn dần trở nên hư ảo. Tiếng ngân nga của A La tựa như ánh nắng ban ngày, hóa thành những sợi lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng xua tan đi mọi nỗi bực dọc trong lòng hắn.
Đây không phải lần đầu tiên Ngụy Kỷ nghe dân ca của Vu Tộc.
Người nước Việt đều biết phụ nữ Vu Tộc múa giỏi hát hay. Nhiều quyền quý ngoài miệng thì khinh rẻ, nhưng sau lưng lại đua nhau nuôi ca nữ người Vu làm thú vui. Hắn đã nghe qua không biết bao nhiêu bài hát của họ, nhưng tất cả đều thiếu linh khí.
Chỉ có bài hát này là trong trẻo hơn cả ánh trăng, nhẹ nhàng hơn cả gió xuân, được hắn để mắt tới.
Từ trước đến nay Ngụy Kỷ luôn thưởng phạt phân minh.
Hắn không ngại trả công cho A La, hay nói cách khác là... ban thưởng.
...
Đêm đó, A La ngủ rất ngon.
Cuối cùng nàng cũng nhận ra, mây trời Đại Việt hay mây nơi vùng Vu Cương cũng chẳng khác gì nhau, đều treo nặng trĩu trên trời, dù có với tay cũng chẳng thể chạm tới.