Chương 22: Hát lại lần nữa

Ngụy Kỷ không đáp, chỉ nhìn nàng chăm chăm, nơi đáy mắt ẩn hiện những tia sáng sâu thẳm.

Mười tám năm ròng bị giam cầm nơi góc sân nhỏ hẹp, ngước lên thấy trời, cúi xuống thấy đất, nàng vốn đã cam lòng với kiếp sống cô độc đến già. Thế nhưng, sự xuất hiện của Ngụy Kỷ đã khiến đôi chút khao khát khác lạ bỗng gợn lên trong nàng.

Điều này có được phép không? A La không biết, cũng không dám nghĩ.

Chưa muốn bỏ cuộc, nàng đứng yên tại chỗ chờ đợi một câu trả lời. Nàng cũng sinh lòng do dự, khẽ cụp mắt để né tránh ánh nhìn của hắn.

Gần như cùng lúc nàng cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên ngay sau đó:

“Hôm nay ngươi đã hát bài gì?”

A La sửng sốt: “Đó, đó là...”

Đó là khúc hát mà Mông Si đã dạy nàng. Thuở trước, ông vẫn thường ngân nga cho nàng nghe mỗi tối trước khi đi ngủ, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ nhắc đến tên bài.

Không đợi nàng kịp trả lời, Ngụy Kỷ đã cắt ngang: “Hát lại lần nữa.”

Bốn chữ ngắn gọn, đanh thép. Đó không phải một lời thỉnh cầu, mà là mệnh lệnh tuyệt đối không cho phép khước từ.

Một đốm sáng nhỏ nhen nhóm trong đôi mắt của A La.

Nàng không am hiểu sự đời, chẳng thể hiểu được giọng điệu của Ngụy Kỷ. Nhưng nàng lờ mờ nhận ra, dường như hắn muốn nghe nàng hát.

A La chớp mắt, hỏi: “Nếu ta hát lại một lần nữa, ngươi sẽ thấy vui ư?”

Nghe xong, Ngụy Kỷ nheo mắt lại, không đáp lời.

Ánh mắt hắn khóa chặt lấy A La, như muốn đào sâu tìm kiếm điều gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ thấy hai dòng suối mực trong veo, thuần khiết và chân thành đến mức còn không tì vết hơn cả ngọc bích.

Một lúc lâu sau, hắn mới đáp: “Ừ.”

A La nghe vậy, nàng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Nàng chỉ nghĩ, nếu hắn vui, có lẽ hắn sẽ sẵn lòng kể cho nàng nghe chuyện bên ngoài.

Để xác nhận, nàng quỳ xuống bên cạnh, khẽ nhoài người tới trước để quan sát kỹ sắc mặt hắn.

“Thật sao?” Giọng nói của nàng cũng tràn đầy mong đợi.

Ngụy Kỷ quay đầu nhìn nàng, nhướn mày: “Tất nhiên.”

Ánh mắt hắn thâm trầm và sắc như dao, chỉ đến khi trả lời mới thoáng hiện đôi chút thích thú.

A La không hề để tâm đến điều đó.

Nàng mỉm cười, an lòng nói: “Vậy thì tốt quá.”

Sau đó, nàng sực nhớ ra điều gì, bèn nói: “Nhưng ta chỉ biết hát thôi, cũng chẳng biết đó là khúc nhạc gì. Hơn nữa, ta chỉ thuộc mỗi bài đó. Nếu ngươi muốn nghe bài khác, ta...”

“Cứ hát bài đó đi.” Ngụy Kỷ ngắt lời nàng.