Nằm giữa hai chân hắn là một cuốn sách khổ hẹp đang lật úp.
Tựa sách lạ lẫm vô cùng, có lẽ không phải là loại sách vẫn thường được cất giữ trong nhà.
Khi Mông Si còn ở đây, ông đã dạy nàng đọc sách, nhận mặt chữ, thậm chí còn tỉ mỉ ghi chú và khoanh tròn những chỗ khó hiểu để giúp nàng tiếp thu dễ dàng hơn. Thế nhưng, sách trong nhà dẫu nhiều đến mấy thì cũng có lúc hết, nàng cứ lật xem mỗi ngày, đã thuộc lòng từ lâu.
Lúc này, một cuốn sách mới tinh chưa từng lật mở bày ra trước mắt, vừa như lời mời gọi vừa như một sự cám dỗ.
A La nhìn chằm chằm vào nó, dần dần, một chút hâm mộ khẽ nảy sinh.
Trước đây, nàng chỉ mải chú ý những vết thương của Ngụy Kỷ mà vô tình quên mất xuất thân của hắn. Hắn đến từ thế giới rộng lớn ngoài kia - nơi có những đỉnh núi cao hơn, những dòng sông dài hơn; nơi hắn từng trò chuyện với muôn người và đi qua những con đường mà nàng chẳng thể nào chạm tới.
A La cúi đầu, buồn bã.
Giá như một ngày nào đó nàng có thể tự do đi đến những phương trời khác thì tốt biết mấy. Nhưng mang trong mình danh phận tai tinh nghiệt lực, nàng chẳng bao giờ dám lấy sự bình yên của Vu Cương ra để đánh cược với khát vọng của riêng mình.
“Sao?” Giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên.
A La khẽ kinh ngạc ngẩng đầu. Thấy thần sắc Ngụy Kỷ vẫn không chút thay đổi, điềm nhiên như cũ, khiến người ta thật khó đoán định vui giận.
Nàng nói: “Ta đến đưa bữa tối cho ngươi. Cũng nên thay thuốc rồi.”
Ngụy Kỷ vẫn không mở mắt, chỉ nói: “Để đó đi.”
A La làm theo, thay bát gỗ và dụng cụ ăn uống trong mâm tre.
Sắp xếp xong xuôi, nàng vẫn không rời đi mà cứ đứng tại chỗ, đôi tay siết chặt mâm tre, khẽ liếc nhìn Ngụy Kỷ.
Ánh trăng ngưng đọng, hai người im lặng.
Cuối cùng, Ngụy Kỷ khẽ ngước mắt, chạm phải ánh nhìn của A La.
Ánh mắt hắn vẫn sắc bén như lưỡi dao chực chờ trước mặt A La, khiến nàng vô thức lùi lại một bước.
Nhưng chỉ có bước đó thôi.
A La đứng lại, đôi môi đang mím chặt khẽ thả lỏng sau khi liếc nhanh qua cuốn sách nằm giữa hai chân Ngụy Kỷ.
“Ngươi có thể kể cho ta nghe chuyện bên ngoài không?” Nàng hỏi.
Núi cao bao nhiêu, nước xa bao nhiêu, đường dài bao nhiêu - bất kể chuyện gì nàng cũng muốn biết. Hắn là người duy nhất ở chốn này có thể bầu bạn cùng nàng. Nếu đã chẳng thể rời đi, chí ít nàng cũng muốn hình dung xem thế giới ngoài kia có hình hài ra sao qua lời kể của hắn.