Chương 20: Tiếng ca trong trẻo

“Không cần.” Ngụy Kỷ ngắt lời.

Xem ra tiểu yêu nữ kia cũng có chút bản lĩnh, để nàng tiếp tục chữa trị có lẽ cũng không tồi.

Túc Cầu nghe xong, nét mặt hắn ta lộ rõ vẻ khó xử không giấu nổi.

Nếu Túc Vương xảy ra chuyện ngay trên mảnh đất Vu Cương này, thì hắn ta - với tư cách là người đầu tiên phát hiện hành tung của Túc Vương - chắc chắn khó lòng thoát khỏi tội trạng.

Việc tìm y sĩ cho Túc Vương buộc phải có sự chấp thuận của Vu Vương hoặc Thiếu chủ, sau đó còn cần tư tế ban phước thì Vu y mới được phép ra vào sân viện. Thế nhưng, quy trình dù có rườm rà đến mấy vẫn còn tốt hơn là để Ngụy Kỷ mất mạng vô duyên vô cớ.

Túc Cầu hít một hơi rồi nói tiếp: “Ngọc thể của điện hạ không được phép xảy ra bất cứ chuyện gì. Ngoại thần đã bẩm báo hành tung của người với Thiếu chủ, không quá...”

Túc Cầu nói đến đây bỗng im bặt.

Lần này Ngụy Kỷ không lên tiếng giục giã. Hắn hiểu vì sao Túc Cầu lại im, bởi chính hắn cũng đã nghe thấy thanh âm lạ lùng ấy.

Đó là tiếng hát của một thiếu nữ - trong trẻo và thanh thoát như tiếng thì thầm, quyện chặt vào làn gió xuân mơn man.

Ngụy Kỷ đưa mắt nhìn theo nơi phát ra âm thanh, bắt gặp bóng dáng một nữ tử áo tím đang giặt giũ bên bờ sông.

Nàng nhỏ nhắn, trắng trẻo với mái tóc đen như mây rủ xuống bên mình, được buộc hờ bằng sợi dây đỏ, tựa như một đóa sen thanh khiết trong bức tranh thủy mặc.

...

Không lâu sau, A La đã giặt xong quần áo.

Theo kế hoạch thì hôm nay nàng không định giặt giũ, nhưng tình cờ lại thấy bộ đồ cũ của Mông Si trong tủ. Nó vừa rộng rãi, bền, lại còn khá mới, giặt sạch đi là có ngay đồ cho Ngụy Kỷ thay.

A La phơi quần áo ướt rồi vào nhà tre, đọc sách như thường lệ.

Nàng mải mê đọc sách, gần như đắm chìm hẳn vào thế giới riêng, chỉ đến khi con rắn lục nhỏ chạm khẽ vào tay, nàng mới giật mình nhận ra bóng chiều đã muộn.

Lúc A La bưng bữa tối bước ra khỏi nhà tre, đã sắp qua giờ Dậu.

Dưới gốc phong, Ngụy Kỷ đang khoanh tay, mắt nhắm nghiền như đang nghỉ ngơi, xung quanh không còn ai.

A La đến gần mới phát hiện giữa hai lông mày hắn có một nếp nhăn nhẹ.

Nàng nín thở theo bản năng, lo rằng mình làm hắn thức giấc. Chỉ đến khi thấy hắn vẫn im lặng, nàng mới khẽ an tâm.

A La đưa mắt nhìn quanh, thấy bên cạnh hắn là một chiếc mâm tre, chiếc bát không và đôi đũa trúc nhỏ.