Chương 2: Đêm sinh nhật

Sáng sớm ba ngày sau, Mông Si rời đi. Ông chỉ nói rằng mình phải đi xa một chuyến, sẽ rất lâu, dặn nàng cứ sống ở đây. Kể từ đó, A La không bao giờ gặp lại ông nữa.

Qua hôm nay, đã là năm thứ mười ba kể từ ngày Mông Si rời đi.

Mười ba năm qua, A La sống một mình trong viện, dựa vào chuồng trại và ruộng đất bên trong, tự cung tự cấp.

Chỉ là, thiếu Mông Si, không ai bầu bạn nên khó tránh được cảm giác cô đơn. Sau này, nàng cứu được một con rắn nhỏ đang trong tình trạng hấp hối, đặt tên cho nó là A Lai, lúc ấy mới miễn cưỡng có một đối tượng để nàng mở miệng trò chuyện.

Nàng cũng thường nhớ đến Mông Si.

Ví như lúc này đây.

A La buồn bã, ánh mắt đảo qua, quét quanh giữa những đóa hoa.

Sắc xuân trước mắt rực rỡ tràn trề, trái lại càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo trong lòng nàng.

Vì muốn để lại cảnh xuân cho Mông Si, nàng không nỡ bẻ cành, chỉ nhặt những cánh hoa rơi, lá tàn dưới đất. Nhưng nếu ông mãi mãi không trở về, chẳng những uổng phí cả vườn xuân sắc này mà đến cả dáng vẻ của ông cũng sắp tan biến trong ký ức nàng.

“Xì...” A Lai thè lưỡi đỏ.

A La thu hồi tâm trí, sờ lên đầu nó: “Cứ vậy đi.”

Nàng xách giỏ, rời khỏi hàng rào tre, đi về phía hàng rào gỗ thấp bao quanh tiểu viện.

Một nam nhân cao lớn đứng ngoài hàng rào, quay lưng về phía nàng, thân hình vạm vỡ. Sau khi Mông Si rời đi, sân viện có thêm bốn tên hộ vệ, họ đứng cách quãng nhau, thường xuyên thay ca, đến nay đã không còn là mấy người ban đầu nữa rồi.

Rõ ràng, bọn họ là để trông chừng nàng. Nàng vốn cũng không có ý định rời đi, chỉ sống như cũ, ngược lại cũng coi như bình an vô sự.

A La đến gần, nàng lấy một cành đỗ quyên nở rộ nhất từ trong giỏ ra, cài lên hàng rào gỗ sau lưng tên hộ vệ.

Tên hộ vệ không quay đầu lại, bóng lưng bị hàng rào chia cắt thành từng mảng.

A La im lặng, xoay người đi về phía nhà tre.

Trong khoảnh khắc tặng hoa ấy, nàng nhận ra sống lưng đối phương cứng đờ.

Từ trước đến nay, hộ vệ ngoài viện luôn sợ nàng như sợ rắn rết, lúc nào cũng làm ngơ trước những lời bắt chuyện của nàng, chỉ cố gắng tránh tiếp xúc với nàng. Nàng vốn đã quen với điều đó, không thấy lạ, nhưng vì hôm nay là sinh nhật của nàng nên khó tránh cảm giác chua xót.

A Lai nâng thân mình, chăm chăm nhìn khuôn mặt nhỏ đang thất thần kia.