Chương 19: Túc Cầu

Ngụy Kỷ ngước mắt, khẽ lướt qua Túc Cầu một cái.

Ánh mắt hắn sắc tựa lưỡi dao, không chút che giấu sự sắc bén, khiến kẻ đối diện sợ hãi quỳ phịch xuống đất.

Mặt Túc Cầu trắng bệch, hắn ta nói: “Điện hạ thứ tội! Nơi này, nơi này... là cấm địa của Vu Tộc ta, giam giữ một yêu nữ. Theo lời tư tế, nàng bị nghiệt lực vây quanh, một khi rời khỏi đây, Vu Cương sẽ gặp đại nạn. Bất luận kẻ nào cũng không được bước vào sân viện này nửa bước.”

Ngụy Kỷ nhướng mày.

Túc Cầu vội vàng nói thêm: “Đương nhiên không bao gồm điện hạ ngài!”

Đừng nói là bước vào nửa bước, ngay cả Ngụy Kỷ ở đây, cả Vu Cương cũng không ai dám nói một chữ không.

Ngụy Kỷ lơ đãng nhíu mày.

Những lời Túc Cầu nói không nằm ngoài dự đoán của hắn. Một căn nhà nhỏ nơi biên thùy hẻo lánh lại bố trí tới bốn thủ vệ, trong khi cô gái bên trong vốn tay không tấc sắt nhưng lại bị kiêng dè, rõ ràng nơi đây ẩn chứa điều kỳ lạ.

Túc Cầu thấy dường như hắn đã chấp nhận, bèn nói tiếp: “Chẳng qua là...”

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe “cót két”.

Trong tầm mắt của hai người, A La ôm chặt giỏ trúc trước ngực, nàng lẳng lặng bước ra khỏi nhà, theo sau là một con rắn lục.

Lúc này Túc Cầu chỉ im lặng. Hắn ta và A La vốn chẳng chút thân tình, lẽ ra không nên đề phòng nàng đến thế. Nhưng bởi người Vu Tộc luôn sùng bái Điệp Mẫu, coi tư tế là sứ giả truyền tin và xem lời bà ta nói như sấm truyền, nên hắn ta cũng vì vậy mà nảy sinh lòng ác cảm với nàng.

A La không chú ý đến hai người.

Nàng ôm giỏ trúc, đi về phía con suối nhỏ thông ra bờ sông của căn nhà, có vẻ đang chuẩn bị giặt quần áo.

Túc Cầu không nói nữa, hắn ta định đợi A La về nhà, sẽ tiếp tục nói chuyện với Ngụy Kỷ.

Nào ngờ một mệnh lệnh lạnh lùng được thốt ra: “Nói.”

Ngụy Kỷ vốn không tin quỷ thần, lại càng chẳng thiết xen vào tín ngưỡng của ngoại tộc. Thế nhưng, hắn ghét nhất hạng người ăn nói nửa vời, lấp lửng.

Túc Cầu khóc không ra nước mắt, đành run rẩy thưa: “Bẩm điện hạ, có cần ngoại thần tìm y sĩ cho điện hạ không?”

Nghe thấy từ y, Ngụy Kỷ nhất thời không đáp.

Hắn đưa mắt nhìn xuống chân trái. Dù xương đã được nắn lại đúng vị trí, nhưng vẫn hoàn toàn mất cảm giác, không thể cử động.

Trước mặt, Túc Cầu vẫn luyên thuyên không dứt: “Nếu muốn tìm y sĩ, e là phải phiền điện hạ chờ thêm vài ngày. Căn nhà này, cũng như sự tồn tại của yêu nữ kia, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Ngoại thần cần thỉnh thị tư tế để tìm cho điện hạ một vị...”