Chương 18: Túc Vương điện hạ

Nghe thấy tiếng động này, nam nhân Vu Tộc ngoài sân lập tức quỳ sụp xuống, hành đại lễ khấu đầu bái kiến Ngụy Kỷ theo đúng lễ tiết Đại Việt.

“Ngoại thần tham kiến Túc Vương điện hạ!”

Nam nhân kia nói chuyện bằng thứ tiếng Việt không mấy lưu loát, giọng điệu run rẩy như đang cố kìm nén cảm xúc.

Hắn ta là Túc Cầu, cận vệ của Thiếu chủ Vu Cương Tân Lãng. Xưa nay, tộc Vu Cương vốn giữ đạo xưng thần, tôn hoàng thất Đại Việt làm chủ. Bởi thế, trước mặt Túc Vương – Nhị Hoàng tử của đất Việt, ngay cả Vu Vương cũng phải giữ đúng lễ tiết, dùng tiếng Việt và khom lưng cúi đầu xưng thần.

Ngụy Kỷ nghiêng đầu, mân mê chén gỗ, ngón tay thon dài lướt qua như đang vuốt nhẹ những hoa văn trên đó.

Hắn nói với vẻ lơ đễnh: “Cuối cùng cũng mọc ra mắt rồi à?”

Nghe vậy, Túc Cầu cứng đờ người, cảm giác như có lưỡi dao sắc lạnh đang kề sát cổ họng, khiến hắn ta không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.

Một lúc lâu, hắn ta mới nói: “Ngoại thần đến muộn, xin điện hạ giáng tội.”

Đêm qua, hắn ta nhận được mật báo khẩn từ Đại Việt rằng Túc Vương Ngụy Kỷ đã mất tích tại khu vực biên giới. Trong lúc đang truy tìm tung tích, hắn ta lại nhận được tin báo từ thân vệ của Vu Vương rằng có một nam nhân người Việt vừa vô tình lạc vào nơi giam giữ yêu nữ.

Linh tính mách bảo hắn ta hai chuyện này có liên quan, thế là hắn ta thức trắng đêm tìm đến dò xét. Quả nhiên, sự việc đúng như hắn ta dự đoán.

Nghe Túc Cầu tạ tội, sắc mặt Ngụy Kỷ vẫn chẳng hề thay đổi.

Ngụy Kỷ đặt chén xuống, tạo ra một tiếng va chạm giòn giã, nói: “Không muộn.”

Túc Cầu giật mình, chẳng thể ngờ Ngụy Kỷ lại có lúc khoan dung đến thế. Nhưng khi ngước mắt lên, hắn ta mới bàng hoàng nhận ra trong đáy mắt người kia chỉ là một mặt hồ băng lạnh lẽo.

Thứ chờ đợi hắn ta sau đó lại là câu nói còn giá buốt hơn: “Bổn vương vẫn còn thở.”

Túc Cầu vội vàng dập đầu: “Ngoại thần đáng chết!”

Nghe nói tính tình Túc Vương âm trầm, vui buồn thất thường, nay tận mắt chứng kiến, Túc Cầu mới thực sự run sợ trước khí thế uy nghiêm, lạnh lùng và áp lực bức người tỏa ra từ vị vương gia ấy.

May mắn là dường như Ngụy Kỷ không có ý làm khó, chỉ nói: “Đứng lên nói chuyện.”

Túc Cầu vâng rồi đứng dậy.

Ngụy Kỷ hỏi: “Nơi này là đâu?”

Túc Cầu kinh hãi, vờ như không có chuyện gì đáp: “Bẩm điện hạ, đây là một căn nhà bình dân thôi ạ.”