Chương 17: Ngươi khó chịu lắm sao

“Ngươi khó chịu lắm sao?” A La lại hỏi.

Nàng bị nắm rất chặt, còn tưởng Ngụy Kỷ vô cùng đau đớn, nhất thời sinh lòng lo lắng.

Ngụy Kỷ không đáp lời, buông tay ra.

Giây phút lòng bàn tay Ngụy Kỷ rời khỏi cổ tay A La, dấu vết vừa thoáng hiện đã vội tan biến, cũng là lúc hắn thu trọn nét buồn rầu nơi chân mày A La vào mắt.

Thiếu nữ trước mặt tựa như tờ giấy trắng, mặc cho người gấp xếp mà chẳng mảy may hay biết, vừa đơn thuần lại vừa ngốc nghếch.

Ngụy Kỷ cũng không nói nhiều, chỉ nói: “Không đau.”

Câu trả lời của hắn nghe có vẻ lạnh lùng, từng chữ như thấm đẫm sương tuyết, nhưng lại khiến A La thở phào nhẹ nhõm.

Đôi mày nàng giãn ra, nàng nở nụ cười: “Vậy thì tốt quá.”

A La cúi đầu, bưng chén thuốc từ khay tre lên, nói: “Đây là thuốc trị xương, tuy hơi đắng nhưng sẽ giúp ngươi bình phục nhanh chóng.”

Ngụy Kỷ đón lấy chén thuốc, cầm trong lòng bàn tay.

Hắn chưa uống ngay mà khẽ nhướng mày, lạnh nhạt liếc nhìn về phía sau A La.

Thấy lạ, A La ngoảnh đầu lại thì phát hiện nam nhân xa lạ kia đã tiến đến rất gần. Nam nhân đó đứng bên ngoài hàng rào, mắt cứ nhìn chằm chằm về phía hai người nàng, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại chẳng thốt nên lời.

Điều này làm nàng nhớ đến đêm mười ba năm trước.

Khi ấy, Mông Si lệnh cho nàng về nhà, còn ông thì ra ngoài trò chuyện với mọi người.

Chứng kiến cảnh tượng lặp lại trước mắt, lúc này A La mới bừng tỉnh - e rằng chính nghiệt lực đang bủa vây lấy nàng đã khiến những người bên cạnh sinh lòng kiêng dè, không dám nói chuyện thoải mái. Có lẽ họ phải lánh xa nàng thì mới có thể trút hết nỗi lòng.

Nghĩ đến đó, đôi mắt A La chợt đượm buồn.

Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, khi nhìn về phía Ngụy Kỷ, đôi mắt đã khôi phục sự trong trẻo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Vậy ta đi trước.” Nàng nói: “Chân ngươi còn chưa khỏi, tuyệt đối không được cử động lung tung. Đây là cháo và dưa chua, có thể ăn, đừng để đói. Thuốc đắp trên người ngươi phải thay hàng ngày, lát nữa ta sẽ đến giúp ngươi.”

Dặn dò xong, A La đứng dậy đi về phía phòng trúc.

Nàng không hỏi thêm một câu nào.



Ngụy Kỷ không nhìn theo A La nữa. Hắn khẽ cúi đầu, nâng cổ tay, một hơi uống cạn chén thuốc tiên.

Trong tầm mắt còn sót lại, tà áo tím thướt tha khẽ lay động rồi khuất dần sau gian phòng trúc.

“Két.” Tiếng cửa đóng lại.