Đến khi A La sắc thuốc xong, trời đã gần trưa.
Sau khi dùng bữa, A La lại chuẩn bị riêng một phần cơm trưa cùng bát thuốc vừa sắc, đặt lên một chiếc mâm tre dài. Hai tay nâng mâm, nàng bước về phía cây phong.
Ngụy Kỷ vẫn nằm yên, chưa mở mắt, dường như còn đang nghỉ ngơi.
A La đặt mâm tre xuống bên cạnh hắn. Nàng vốn định gọi, nhưng nghĩ đến vết thương của hắn, cuối cùng lại thôi.
Nàng quỳ ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt ấy, tỉ mỉ quan sát lần nữa.
Lúc tỉnh táo, hắn luôn mang vẻ lạnh lùng, sắc bén. Nhưng khi ngủ, khí thế ấy tan đi, chỉ còn lại nét tuấn tú thanh nhã. Trước đây nàng chưa từng biết trên đời thật sự tồn tại người như hắn, vừa mang vẻ dịu dàng vừa mang vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, hài hòa mà lại mâu thuẫn.
Chỉ là mùi máu trên người hắn vẫn quá nồng. Đợi hắn khỏe hơn chút, nhất định phải để hắn tắm rửa mới được.
A La đang suy nghĩ miên man thì bỗng cảm thấy một làn gió xuân lướt qua.
Tiếng lá xào xạc, một chiếc lá non xanh rơi xuống, nhẹ nhàng đáp lên mặt Ngụy Kỷ, vừa khéo che đi mắt trái của hắn.
Làn da hắn trắng nhạt. Nửa bên phải chìm vào bóng râm dưới tán cây, nửa bên trái bị những đường gân lá phủ kín. Một nửa lạnh lùng, một nửa rõ ràng sắc nét, tạo nên một vẻ đẹp độc đáo.
A La mỉm cười, nàng đưa tay ra, định lấy chiếc lá vướng víu ấy giúp hắn.
“Bộp.”
Cổ tay mảnh mai bất ngờ bị nắm chặt.
Chiếc lá phong theo đó trượt khỏi gương mặt hắn, rơi xuống tà áo.
A La giật mình, vội vàng rút tay về. Nhưng những ngón tay dài của hắn siết lại như xiềng xích, chặt chẽ đến mức nàng không thể nhúc nhích dù chỉ nửa tấc.
Ngụy Kỷ mở mắt.
Ánh nhìn u ám của hắn đổ xuống người nàng.
A La giật mình, lắp bắp: “Ta... Ta chỉ muốn lấy chiếc lá giúp ngươi thôi...”
Không có tiếng đáp lại.
Bốn phía tĩnh lặng, như thể cả không gian bị đông cứng lại.
Kỳ thực, ngay từ khoảnh khắc A La bước đến, Ngụy Kỷ đã tỉnh.
Động tác của nàng rất khẽ, cẩn trọng như một con mèo nhỏ, lẽ ra không thể kinh động đến hắn. Nhưng những năm tháng bị săn đuổi, bị nhắm đến bởi vô số sát ý đã rèn cho hắn một trực giác nhạy bén vượt xa người thường, không bỏ sót bất kỳ tiếng động hay dao động nào.
Chỉ trừ đêm qua...
Khi hắn hôn mê, đó là lúc hắn sơ hở nhất, nàng lại không hề hại hắn, chỉ loay hoay bôi thuốc cho hắn, thậm chí cả chỗ lưng mà hắn trăm phương nghìn kế tránh né cũng được nàng xử lý cẩn thận.
Lúc này đây, A La đang khẽ co vai, đôi mắt sáng như mắt nai chớp khẽ, rụt rè liếc nhìn hắn.
“Ngươi... sao vậy?” A La hỏi.
Ngụy Kỷ không đáp.
Hắn lại ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ đó.
Ngụy Kỷ không thích hương thơm, thậm chí có thể nói là chán ghét.
Suốt hai mươi hai năm qua, những tiểu thư quyền quý đua nhau trang điểm lộng lẫy, bôi son trát phấn chỉ vì muốn đổi lấy một ánh nhìn của hắn, cầu một đời vinh hoa phú quý. Hắn đã chán ngấy đủ loại mùi hương trên người nữ nhân từ lâu, hắn chỉ thấy giả tạo, nực cười mà đáng thương.
Nhưng đêm qua, chính mùi hương ấy đã níu giữ hắn lại.
Là nó đã kéo hắn ra khỏi bờ vực cái chết, giữ lại hơi thở mong manh cuối cùng, khóa chặt linh hồn đang dần tan vỡ của hắn.
Còn lúc này, mùi hương ấy hòa quyện cùng mùi thuốc thoang thoảng trong không khí, phảng phất một chút ngọt thanh, dịu nhẹ.
Sau khi tỉnh lại, Ngụy Kỳ từng cho rằng đó là phấn hương được đặc chế.
Cho đến khoảnh khắc A La đưa tay lên, định giúp hắn gỡ chiếc lá rơi.
Một suy đoán khác chợt nảy sinh trong đầu.
Hắn siết chặt cổ tay nàng hơn, kéo nàng lại gần.
Hắn cúi xuống, khẽ hít một hơi.
Không phải phấn hương.
Không phải bất kỳ loại hương liệu nào.
Mà là mùi hương trên chính cơ thể nàng.