Chương 15: Xin lỗi

Hắn nghe thấy tiếng thiếu nữ nức nở.

Giọng nàng rất nhỏ, rất yếu, nhưng lại như một cây lau, đứng vững trong tai hắn.

“Xin lỗi...”

Nàng nghẹn ngào, run rẩy, trong tiếng nói là nỗi thương xót không giấu được.

Ngụy Kỷ không hiểu.

Rõ ràng người đang chịu nỗi đau thấu xương là hắn, tại sao nàng lại khóc?

Làn sóng đau đớn dâng lên như thủy triều, gần như xé vụn ý thức hắn. Nhưng chính tiếng khóc của nàng đã vá lại nó, nối liền những mảnh vỡ ấy.

Hắn bị buộc lại, lơ lửng giữa trần thế... Cho đến khi “rắc” một tiếng.

Cơn đau vọt tới đỉnh điểm, một luồng ánh sáng trắng bùng nổ, nuốt chửng tất cả.

Ngay trước khi mất đi ý thức, Ngụy Kỷ chỉ kịp thấy một bóng người mờ nhạt. Có người lao đến bên hắn, gương mặt đẫm nước mắt không rõ ràng, môi mấp máy như đang gọi tên hắn.

Nhưng hắn không nghe thấy gì cả.

Hắn chỉ ngửi được một mùi hương, rất nhạt, thanh khiết, như một giọt nước mát lạnh, rơi xuống chóp mũi.

...

Ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, A La đã dậy.

Trong lòng có điều lo lắng nên nàng dậy rất sớm. Vừa rời giường, nàng đã vội bước tới bên cửa, kéo cuộn tấm rèm trúc lên.

Bóng người ngoài cửa sổ dần hiện rõ.

Từ xa nhìn lại, Ngụy Kỷ vẫn tựa dưới gốc cây phong, nhắm mắt, dường như đang ngủ.

A La khẽ thở phào rồi quay người đi rửa mặt chải đầu.

Đêm qua khi chỉnh xương, Ngụy Kỷ đau đến mức ngất đi, khiến nàng rất sợ hãi. May mắn không có gì đáng ngại, chân trái đã được nắn về đúng vị trí. Nhân lúc hắn mê man, nàng còn xử lý nốt những vết thương khác trên người hắn.

Theo sách y học, thuốc đắp phải thay ba lần mỗi ngày, lại còn cần uống thêm một thang thuốc sắc.

A La tính toán thời gian, trước hết dọn dẹp nhà cửa, cho A Lai ăn rồi ra sân chăm sóc hoa cùng gia súc, tiện thể hái thuốc cho Ngụy Kỷ.

Vừa bước ra khỏi nhà tre, nàng phát hiện một nam nhân xa lạ đang đứng ngoài sân, ghé sát tai thì thầm với thị vệ.

Hai người vừa thấy nàng xuất hiện thì lộ vẻ hoảng hốt, vội im bặt, đảo mắt sang chỗ khác, có vẻ như ban nãy họ đang quan sát người dưới gốc cây.

A La khó hiểu, nhưng không để tâm.

Theo kinh nghiệm nàng biết, dù có hỏi, đám thị vệ ấy cũng sẽ không đáp, vậy chi bằng chăm lo cho người bị thương trước thì hơn.

Nàng vào vườn thuốc, hái những thảo dược cần dùng rồi nhanh chóng quay về.

Chẳng bao lâu sau, khói bếp trong tiểu viện bốc lên. Gió xuân lướt qua, mang theo mùi thuốc đắng nhè nhẹ lan tỏa ra xung quanh.