Chương 14: Ráng chịu một chút

Nàng kẹp một mảnh vải xanh rồi cẩn thận gấp lại, chồng lên thành một miếng nhỏ gọn.

Sau đó, miếng vải ấy được đưa tới bên môi hắn.

A La nghiêm túc nói: “Cắn chặt.”

Đây là sự chuẩn bị mà nàng nói, đề phòng khi hắn đau đến không chịu nổi, lỡ cắn trúng lưỡi.

Ngụy Kỷ nhận lấy mảnh vải. Sau đó, những ngón tay thon dài khép chặt, hắn vò nó thành một nắm nhăn dúm, giam chặt trong lòng bàn tay.

“Thừa thãi.” Hắn hoàn toàn không có ý định dùng.

A La khổ sở, môi hơi hé ra, đang định khuyên thêm, nhưng vừa chạm phải ánh mắt đen lạnh kia, lời nói bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng.

Nàng có hơi sợ, chỉ đành im lặng, bước tới chân Ngụy Kỷ.

Đôi chân Ngụy Kỷ dài và gầy tựa như hai nét bút. Dẫu chân trái bị cong ra ngoài vẫn không che giấu được vẻ thẳng tắp, rắn rỏi vốn có.

A La ngồi xổm xuống, hai tay nắm lấy mắt cá chân hắn, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một cơn run rất nhẹ truyền đến tay nàng.

Nàng khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên theo phản xạ.

Ngụy Kỷ không nhìn nàng, hắn ngửa cổ, nhắm mắt, thần sắc bình thản, không để lộ nửa phần yếu đuối.

Nhưng nàng vẫn thấy rõ, yết hầu hắn khẽ động.

A La rủ mi, khẽ nói: “Vậy ta bắt đầu nhé.”

Ngụy Kỷ ừ một tiếng.

Ngay khoảnh khắc sau đó, cơn đau bỗng chốc bùng lên, dữ dội đến tận xương tủy.

Mười ngón tay A La siết chặt, dồn trọng tâm ra sau, kéo chân trái theo đúng hướng. Cổ tay nàng đang run, cả người cũng run lẩy bẩy, nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát, bởi nếu do dự sẽ chỉ khiến nỗi đau của hắn kéo dài thêm.

Song, suy cho cùng nàng vẫn là nữ tử, cho dù dùng hết sức cũng khó sánh nổi lực va đập khi hắn lăn xuống sườn núi.

Ngụy Kỷ cứng người, lưng dán chặt vào thân cây phong, gân xanh trên mu bàn tay và cổ nổi rõ.

Nỗi đau như đàn kiến, dày đặc, nặng nề, phức tạp, hỗn loạn.

Đầu tiên, nó đánh thẳng vào đùi, rồi chui sâu hơn nữa, gặm nhấm xương tủy của hắn, vừa hung hãn vừa tham lam.

Tai hắn ù lên, phổi như bị bóp nghẹt. Dù không cố gắng nhẫn nhịn, hắn cũng không thể phát ra một tiếng nào, dường như tất cả đau đớn bị xoắn lại thành một chiếc đinh, xuyên qua cổ họng, cướp đi mọi hơi thở lẫn tiếng kêu của hắn.

Hắn chỉ cảm thấy mình như một thanh kiếm bị vớt khỏi nước thép, ném lên đe sắt bỏng rực, rồi bị từng nhát búa nặng nề giáng xuống liên tục.

“Ráng chịu một chút.”