Quả thực cần phải sờ mới chẩn đoán được. Nhưng đến lưng hắn còn không cho nàng xem, thì làm sao có thể cho nàng chạm vào chân?
Quả nhiên, Ngụy Kỷ bỏ qua lời sau, hỏi thẳng: “Chữa thế nào?”
A La khẽ thở dài, đành nói: “Nếu là trật khớp đùi thì trước hết phải cho người bị thương dùng thuốc tê. Sau đó cần hai người phối hợp, một người giữ chặt phần thân trên, một người kéo phần dưới mới có thể đưa xương đùi trở về vị trí. Trong sách... viết như vậy.”
“Trong sách?” Ngụy Kỷ nheo mắt.
“Ngươi chỉ đọc, chưa từng chữa?”
A La thành thật gật đầu.
Ngụy Kỷ không nói nữa.
Hai người rơi vào im lặng.
A La mím môi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
Nàng im lặng không phải vì hoảng loạn, chỉ là nàng đang suy nghĩ về phương pháp điều trị vừa đề cập. Trong viện không còn ai khác, cận vệ lại không chịu vào giúp đỡ, vậy phải tìm người thứ ba ở đâu?
Đang suy tính, nàng bỗng thấy thân người Ngụy Kỷ nghiêng sang một bên. Hắn vươn tay, ôm chặt lấy thân cây phong.
“Chữa.” Quyết đoán, ngắn gọn, không thêm nửa chữ.
A La hiểu ngay, sắc mặt nàng bỗng tái nhợt.
Hắn định mượn thân cây phong thay cho người giữ chặt phần thân trên... Cây to, rễ sâu, chỉ cần ôm thật chặt cũng đủ để cố định thân thể.
Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa: hắn phải tỉnh táo chịu đựng, không thể dùng thuốc tê, phải gánh lấy nỗi đau nắn xương.
Nàng lắc đầu lia lịa, giọng nghẹn lại: “Không được! Làm như vậy... Làm như vậy quá...”
Ngụy Kỷ liếc nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, cắt ngang lời nàng.
Hắn đã có những tính toán riêng trong lòng, giờ không còn lựa chọn nào khác, để nàng thử vẫn hơn là buông xuôi. Nếu có gì không ổn, bảo nàng dừng tay cũng chưa muộn. Dù nàng có ý đồ bất lợi, hắn vẫn đủ sức khống chế nàng.
Còn nỗi đau.
Lúc lăn xuống sườn núi, hắn đã chịu qua rồi. Thêm một lần nữa cũng chẳng đáng sợ.
Thấy hắn kiên quyết như vậy, A La càng thêm rối bời.
So với những gì viết trong sách, tình cảnh lúc này hoàn toàn khác. Nàng không dám làm liều. Nhưng khi ngẩng đầu lên, nàng lại thấy hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ có đường quai hàm căng cứng, sắc mặt tái nhợt, ngay cả thái dương cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Nàng không thể bỏ mặc hắn.
Nếu kéo dài, vết thương ở chân hắn sẽ càng nghiêm trọng.
A La lau nước mắt, cắn răng, nói: “Ngươi chờ một chút, ta đi chuẩn bị, sẽ quay lại ngay.”
...
Không lâu sau, A La quay lại dưới gốc cây phong.
Ngụy Kỷ liếc nhìn nàng, thấy nàng lại quỳ xuống bên cạnh mình, đầu cúi thấp. Mái tóc đen chưa kịp búi rủ xuống hai bên má, mảnh và mềm, tựa tơ tằm vừa nhúng mực, lặng lẽ dệt nên một tầng dịu dàng không tiếng động.