Chỉ chốc lát sau, niềm vui đã lặng lẽ dâng đầy trong tim. Nàng cong môi mỉm cười, cất giọng nhẹ nhàng: “Ta tên là A La.”
Nói rồi nàng lại giơ tay lên, ngón tay khẽ uốn lượn tạo thành hình dáng của một con rắn, nói: “Nó tên là A Lai.”
Xung đột giữa người trước mặt và thanh xà vẫn còn in đậm trong tâm trí nàng, nhưng nàng nghĩ rằng hắn đã không làm tổn thương A Lai, chắc hẳn cũng không có ác ý.
A La ngập ngừng giây lát, rồi khẽ hỏi tiếp: “Còn ngươi?”
Nàng mang theo chút mong chờ, chút hồi hộp, hơi nghiêng người về phía hắn. Vành tai trắng mịn của nàng vương lấy vài sợi tóc đen mềm mại.
Ngụy Kỷ không đáp.
Hắn chỉ khẽ nâng mắt, liếc nhìn nàng một cái. Trong khoảnh khắc ấy, một tia lạnh sắc lướt qua đáy mắt rồi nhanh chóng biến mất.
Cuối cùng, hắn chỉ hỏi: “Vết thương thế nào?”
A La ngẩn ra, như bị luồng lạnh ấy chạm phải. Nàng thầm trách mình thật không hiểu chuyện, hắn bị thương nặng đến vậy, máu còn chưa ngừng chảy, vậy mà nàng lại chỉ nghĩ đến chuyện lễ nghĩa qua lại, hỏi tên đáp họ.
Nàng cúi đầu, nhìn lại thân thể của hắn, lắc đầu nói: “Không tốt lắm. Ngươi bị thương rất nặng, lại nhiều, chỗ nào cũng có.”
Vừa nói nàng vừa đưa một ngón tay ra, lướt qua từng vị trí tương ứng.
“Vết ở ngực thì không đáng ngại, sườn bên, ta có thể giúp ngươi vá lại áo. Hai chân, hai tay cùng mu bàn tay phải làm sạch vết thương trước rồi mới bôi thuốc. Còn... Chỗ này.”
Đầu ngón tay nàng, cùng ánh nhìn đồng thời dừng lại nơi thắt lưng phía sau của Ngụy Kỷ.
Đó là suy đoán nàng rút ra từ quan sát. Áo bên hông hắn gần như bị xé rách hoàn toàn, chắc hẳn thương tổn nằm ở phía sau.
“Ngươi phải xoay người lại, để ta xem kỹ hơn.”
Ngụy Kỷ nghe vậy, lông mày khẽ nhíu lại. Ánh mắt hắn quét một vòng từ đầu đến chân nàng.
Hắn là Túc Vương của Đại Việt, thân phận tôn quý, đứng trên vạn người, biết bao kẻ từng phủ phục dưới chân hắn? Còn nàng, là người nhỏ bé nhất, mỏng manh nhất trong số ấy, còn yếu ớt hơn cả dòng suối, chẳng thể khơi dậy chút gợn sóng nào.
Nhưng phía sau lưng là điểm mù của hắn, hơn nữa hắn còn bị thương, cần đề phòng nhiều hơn.
“Không cần.” Ngụy Kỷ trầm giọng: “Nói về chân.”
Đôi mắt phượng của hắn lạnh lẽo liếc qua, sắc bén đến mức khiến A La khẽ rùng mình, vai mềm co lại theo phản xạ.
Nàng cắn môi, dè dặt nói: “Chân ngươi có lẽ là trật khớp ở đùi. Nhưng... ta chưa sờ vào nên chưa thể chắc chắn.”