Chương 11: Một người đẹp đến vậy

Một người đẹp đến vậy, sao lại có thể tàn nhẫn với bản thân đến thế?

Ban nãy bị hắn phát hiện, nàng hoảng sợ trốn vào nhà, còn tìm một gói bột ớt giấu trong tay áo để phòng thân. Nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ của hắn, gói bột ớt ấy đã bị nàng quên lãng từ lâu.

Nàng đến bên cạnh hắn, khẽ khuỵu gối, ngồi quỳ xuống.

A La không còn hoảng loạn như trước, nàng bắt đầu kiểm tra kỹ vết thương của Ngụy Kỷ.

Ban đầu nàng chỉ chú ý đến chân trái, giờ xem xét kỹ toàn thân, nàng mới phát hiện vết thương của hắn nghiêm trọng hơn nàng tưởng.

Trước ngực có một vết trầy, đỏ lên và hơi sưng. Bên hông không tổn thương, nhưng y phục rách nát. Hai chân có hai vết trầy, hai tay có ba vết khác, đều dính bùn đất, cần xử lý ngay, ngoài ra trên mu bàn tay trái còn có một vết cắt dài.

A La cúi người, ghé lại gần quan sát.

Vết đó vừa dài vừa mảnh, kéo từ xương cổ tay nhô nhẹ đến sát gốc ngón trỏ. Dù lớp da bị lật lên trông ghê rợn, nhưng không sâu đến mức chạm vào xương.

Nàng mải chú ý đến vết thương, không để tâm rằng bàn tay hắn đẹp thon dài, lòng bàn tay rộng, các ngón thẳng tắp.

Ngụy Kỷ lặng lẽ quan sát, đánh giá A La.

Nàng trắng trẻo, tinh khiết như tờ giấy trắng. Mày cong tựa nước, mắt hạnh nhân, mũi nhỏ xinh, môi hồng mềm mại. Không phải vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành gì, nhưng sinh động, tươi tắn, mang vài phần ngây ngô đáng yêu.

Giờ phút này, đôi mắt hạnh nhân đen láy ấy chỉ chăm chú nhìn mu bàn tay hắn, không vướng một tia tạp niệm.

Trước đó, cũng chính đôi mắt này từng nhìn hắn đầy bi thương, hàng mi ươn ướt, tựa như mang theo lửa, vô cớ làm tim hắn khẽ nóng lên.

A La hoàn toàn không hay biết, vẫn đang suy nghĩ về vết thương của Ngụy Kỷ.

Mùi máu quanh thân hắn nồng đến mức này, tuyệt không chỉ đến từ những vết thương nàng nhìn thấy, hẳn còn bị thương ở nơi khác.

Nàng nghĩ đến mất hồn, khẽ nâng tay phải theo thói quen, dùng ngón trỏ chạm nhẹ lên môi. Đôi môi đỏ hồng, ngón tay để đó thì càng thon dài trắng nõn, đặt dưới vành môi căng mọng như là bông tuyết rơi lên trái thù du đỏ.

“Ngươi tên gì?” Giọng nam trầm thấp bất chợt vang lên.

A La giật mình, vô thức ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong khoảnh khắc ngước mắt lên, có hai tia sáng lạnh lướt qua môi nàng, còn nhẹ hơn cả cánh chuồn chuồn chạm nước.

Ánh mắt Ngụy Kỷ thoáng lướt qua, nhưng A La không hề bắt gặp.

Nàng khựng lại, nhất thời ngẩn ngơ vì câu hỏi bất ngờ của người đối diện. Suy cho cùng thì từ trước đến nay, chưa từng có ai hỏi tên nàng.