Chương 10: Ngươi biết y thuật

Thấy hắn im lặng, A La lại bớt căng thẳng. Theo kinh nghiệm của nàng, khi con thú bị thương không còn gầm gừ, tức là đã chịu nghe theo.

Nhưng hắn không nói lời nào, có phải vì không hiểu tiếng Vu? Nhưng nàng cũng đâu phải người Đại Việt, chỉ biết đọc viết, chưa biết nghe nói.

Sau một lúc suy nghĩ, A La bước ra khỏi căn nhà tre, đứng đối mặt với Ngụy Kỳ, vỗ nhẹ lên chân trái của mình, rồi làm động tác như bẻ gãy nó.

Dưới ánh trăng, dáng người nàng mảnh mai, múa may tay chân, vừa ngây ngô vừa có chút buồn cười.

Ngụy Kỷ quay đi.

Hắn hỏi: “Ngươi biết y thuật?”

Đôi mắt A La trợn tròn, ngây người tại chỗ.

Một phần vì giọng hắn bình tĩnh đến khác thường, hoàn toàn không giống một người đang trọng thương, phần khác là vì hắn nói tiếng Vu, lại còn vô cùng lưu loát, rõ ràng, gần như không khác người Vu Cương bản địa.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Mông Si rời đi, nàng có thể trò chuyện bình thường với một người khác.

Không chờ nàng trả lời, ánh mắt lạnh lẽo kia lại hướng về phía nàng.

A La giật mình, vội vàng đè nén niềm vui bất ngờ, đáp khẽ: “Biết một chút.”

Nàng nói thật, nàng thông thạo lý thuyết y thuật, nhưng trước nay chỉ chữa trị cho thú nhỏ, chưa từng chữa cho người.

Tuy nhiên, mọi chuyện trên đời đều bắt đầu từ không đến có. Khi cứu thú hoang, nàng cũng chỉ dựa theo sách mà làm, vừa làm vừa tự mò. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bỗng dâng lên chút phấn chấn, bèn chủ động nói thêm: “Có lẽ ta có thể giúp ngươi.”

Ngụy Kỷ không nói gì. Ánh mắt hắn dừng trên người nàng, chậm rãi di chuyển từ trên xuống dưới, đáy mắt dần tối lại.

Nàng quá mảnh mai, quá yếu ớt, quá vô hại... tựa một sợi chỉ mong manh, dù bị hắn nắm trong tay cũng chẳng thể gây thương tổn.

Một lát sau, hắn khép mắt, nói ngắn gọn: “Lại đây.”

Giọng điệu lạnh lẽo, cứng rắn, sau khi cân nhắc cục diện, hắn vẫn tỏ ra cao ngạo.

A La không hiểu những thứ này, chỉ cho rằng hắn đã đồng ý, bèn từng bước tiến về phía hắn.

Càng đến gần, mùi máu tanh càng nồng nặc. Khi đứng dưới gốc cây, mùi máu đã tràn ngập khoang mũi.

Ngụy Kỷ tựa lưng vào thân cây, dù toàn thân là vết thương nhưng hắn vẫn không hề lộ vẻ chật vật, trái lại còn trầm ổn như núi, chỉ có l*иg ngực khẽ phập phồng, nhịp thở khi gấp khi chậm mới lộ ra sự ẩn nhẩn kìm nén.

A La cắn môi, không hiểu vì sao nàng lại nhớ đến cảnh hắn tự tay ấn vào vết thương của mình.