Mùng ba tháng ba, từng đợt gió xuân xuyên qua rừng cây, lướt qua những kẽ lá.
Trong sân viện trống trải, một dây leo ông lão bám vào hàng rào tre, cánh hoa đỏ như gấm, được một bàn tay khẽ vuốt lên.
(Dây leo ông lão: Dây ông lão hay dây leo ông lão còn được biết đến với tên gọi khác là mộc thông có tên khoa học là Clematis smilacifolia Wall thuộc họ Hoàng liên – Ranunculaceae.)
Bàn tay ấy vừa hẹp vừa mảnh, ngón tay thon dài như hành non, dưới sắc hoa đỏ càng thêm trắng ngần, nhưng lại hoàn toàn không có sự mềm mại thường thấy của một nữ tử, không chỉ vân da hiện rõ mà móng tay cũng được cắt tỉa tròn trịa, gọn gàng.
A La cầm lấy đóa hoa rồi đưa lại gần, nàng lướt nhìn khắp chỗ giữa cánh hoa bằng ánh mắt trong trẻo.
Nàng hỏi: “A Lai, đẹp không?”
Bốn bề vắng lặng, chỉ có một con thanh xà quấn quanh cổ tay nàng, đuôi nhỏ khẽ động.
(Thanh xà: rắn xanh.)
A La cong mắt cười: “Vậy chọn nó nhé! Màu sắc của nó tươi nhất, vừa khéo để làm cành cuối cùng tết hoa sinh nhật cho ta.”
Nàng dò đúng phần gốc, dồn lực vào đầu ngón tay, nhưng khi sắp sửa bẻ gãy thì lại chán nản buông lỏng sức.
A La sững lại hồi lâu, cuối cùng vẫn rút tay về.
“Thôi vậy.”
A Lai cảm thấy khó hiểu, ngẩng đầu nhìn nàng.
A La khẽ gõ lên đầu A Lai: “Hoa này nở rất đẹp, ta mà bẻ nó thì Mông Si A Cát sẽ không nhìn thấy nữa. Dù cho...”
Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Dù cho ta cũng không biết đến khi nào ông ấy mới trở về.”
Trong từng lời nói của A La, người ta nghe ra vừa có chân thành, vừa có đắng chát.
Mông Si là phụ thân của A La. Từ khi nàng có ký ức, ông đã sống cùng nàng tại nơi này, ông dạy nàng phân biệt trời đất vạn vật, cỏ cây sinh linh, cũng nói cho nàng biết nàng mang trong mình nghiệt lực, một khi rời khỏi nơi này sẽ mang tai họa đến Vu Cương.
A La kính cẩn làm theo lời dạy, cùng phụ thân lánh đời mà sống, tiểu viện cũng chưa từng có khách ghé thăm.
Nhưng vào năm nàng năm tuổi, một nhóm người lạ đã bao vây sân viện.
A La bị Mông Si đẩy vào trong nhà, rồi nghe người cầm đầu gọi Mông Si ra ngoài. Hai bóng người cao lớn, một trong viện, một ngoài viện, không rõ đã nói những gì. Chưa đầy một nén hương, Mông Si quay trở lại, vòng vây bên ngoài cũng không còn thấy đâu.
Dường như mọi thứ vẫn như thường, Mông Si nấu cháo cho nàng, dạy nàng đọc sách, dỗ nàng ngủ. Nhưng khi nàng thức dậy vào lúc nửa đêm, nàng lại thấy Mông Si ngồi lặng trên ghế, bóng dáng ông khô gầy như núi, để ánh trăng trắng nhuộm bạc hai bên tóc mai. Khoảnh khắc đó, A La thấy dường như phụ thân nàng đã già đi.