Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Như Điên

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sân bóng chiều hôm ấy tĩnh lặng hơn thường ngày. Mặt sân nhuộm sắc hoàng hôn cam nhạt, ánh nắng rơi xuống từng vệt dài trên khung bảng rổ. Ở giữa sân, Giang Duật Phong khoác áo thể thao đen, tay cầm bóng, từng đường ném chuẩn xác khiến tiếng bóng dội vang khắp không gian rộng. Mỗi động tác của hắn đều có tiết tấu riêng mạnh mẽ, dứt khoát, mang theo một thứ khí thế khiến người khác không dám quấy rầy. Hắn đang hướng dẫn cho các thành viên của đội bóng.

Ánh chiều muộn buông xuống, nhuộm mặt sân bóng rổ bằng thứ sắc vàng nhạt ấm áp. Từng cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo âm thanh của tiếng bóng nảy vang vọng đều đặn. Thịnh Giai Kỳ bước chậm rãi về phía sân, bàn tay khẽ siết chặt tập tài liệu trong ngực.

Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, tay áo xắn gọn đến khuỷu, phối cùng chân váy đen đơn giản. Từng bước đi tuy cố giữ bình tĩnh nhưng gót giày nhỏ vẫn khẽ chạm nền gạch, phát ra tiếng “cộp cộp” rất khẽ.

Ánh nắng chao nghiêng, phản chiếu lên khuôn mặt hắn. Gương mặt ấy lạnh như cắt, đường nét sắc bén, ánh mắt trầm tĩnh, mồ hôi chảy dọc theo sống mũi cao rồi biến mất trên cổ áo. Cảnh tượng đó, đẹp đến mức khiến cô quên mất phải hít thở. Bóng dáng Giang Duật Phong nổi bật giữa sân áo thể thao màu đen ôm gọn vai rộng, từng động tác ném bóng mạnh mẽ, dứt khoát, giống như chẳng gì có thể xâm phạm thế giới riêng của hắn.

“Cứ bình tĩnh, chỉ cần đưa tài liệu xong là được.”

Giai Kỳ tự trấn an bản thân, hít sâu một hơi rồi cất bước nhanh hơn.

Nhưng khi chỉ còn cách sân chừng vài bước, vù! —

Một quả bóng rổ từ phía đối diện bất ngờ bay thẳng về phía cô. Tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không kịp để suy nghĩ hay tránh né.

Thịnh Giai Kỳhoảng sợ lùi lại bản năng, gót chân vấp nhẹ vào rãnh sân, cả cơ thể nghiêng người rồi ngã xuống đất. Tập tài liệu bị gió cuốn, giấy tờ bay tán loạn, vẽ nên một vòng xoáy trắng giữa nền gạch xám.

Một âm thanh bốp! vang lên gần sát bên, theo sau là bàn tay rắn chắc chụp gọn quả bóng đang lao đến. Giang Duật Phong đứng đó, cánh tay dài giơ cao, siết chặt quả bóng trong lòng bàn tay.

Ánh hoàng hôn dội lên nửa gương mặt hắn, khiến đường nét càng thêm sắc lạnh. Hắn cau mày, vài giọt mồ hôi từ trán trượt xuống, rơi trên mu bàn tay cô gái đang ngồi ngã dưới đất.

Thịnh Giai Kỳ vẫn chưa hoàn hồn, đôi mắt mở to, hơi thở ngắt quãng, những lọn tóc rối loạn rơi lòa xòa trước trán.

Giang Duật Phong cúi xuống, một tay đặt quả bóng xuống đất, một tay vươn ra đỡ cô đứng dậy. Lúc bàn tay hắn chạm vào cổ tay cô, Thịnh Giai Kỳ khẽ giật mình, tim như ngừng đập.
« Chương TrướcChương Tiếp »