Chương 6

Buổi sáng đầu tuần, sương mỏng giăng khắp sân trường, ánh nắng dịu nhẹ chiếu lên những tán cây xanh đang lay động trong gió. Không khí thoang thoảng mùi cỏ mới cắt, pha lẫn âm thanh rộn ràng của sinh viên đang chuẩn bị cho tuần học mới.

Thịnh Giai Kỳ khoác trên người chiếc sơ mi trắng gọn gàng, vạt áo cắm trong chân váy denim sẫm màu, đôi giày vải trắng tinh khôi điểm xuyết nơ bạc nhỏ ở cổ chân. Mái tóc cô được buộc cao, vài sợi lòa xòa rơi xuống khiến khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm mềm mại. Từ xa nhìn lại, dáng cô vừa sạch sẽ, vừa có nét đoan trang, yên tĩnh.

Hôm nay, cả đội truyền thông của câu lạc bộ bóng rổ bận rộn trong phòng sinh hoạt chung căn phòng rộng, phủ ánh đèn vàng dịu, mặt bàn chất đầy tài liệu và các bản kế hoạch dày cộp. Thịnh Giai Kỳ ngồi bên cạnh Hạ Vũ, ánh sáng hắt từ cửa sổ chiếu nghiêng lên gò má cô, đôi mắt cô chăm chú dõi theo từng ghi chú, đôi môi khẽ mím khi đánh máy trên laptop.

“Em làm cẩn thận thật đấy.”

Hạ Vũ ngẩng lên, cười hiền.

“Phần trình bày về hoạt động cổ vũ trong trận giao hữu sắp tới, cách em sắp xếp bắt mắt hơn bọn anh nhiều.”

“Em chỉ chỉnh lại cho hợp mắt hơn thôi, nội dung phần lớn vẫn là của anh.”

Giai Kỳ khẽ mỉm cười. Cô nói nhỏ, giọng nhẹ như gió, vừa khiêm tốn vừa dịu dàng. Ngay cả khi chăm chỉ sửa từng lỗi nhỏ, cô vẫn toát ra vẻ bình thản khiến người đối diện muốn nhìn lâu hơn.

Trận đấu giao hữu sắp tới giữa đại học MMA và đại học Tân Hoà là sự kiện lớn nhất học kỳ này. Từ đội bóng, truyền thông, tài trợ, mọi khâu đều phải gấp rút hoàn thiện. Câu lạc bộ cần một kế hoạch truyền thông hoàn chỉnh để trình chủ nhiệm duyệt trước khi tung ra. Và người chịu trách nhiệm tổng hợp lại toàn bộ chính là Thịnh Giai Kỳ.

Suốt chiều hôm đó, phòng làm việc ngập trong tiếng bàn phím lạch cạch và tiếng gió đập vào khung cửa sổ. Khi đồng hồ điểm năm giờ, Hạ Vũ mới vươn vai mệt mỏi, nở nụ cười rạng rỡ:

“Xem ra xong rồi. Giai Kỳ, em đúng là vị cứu tinh của đội truyền thông. Anh phải cảm ơn em đó.”

Cô chỉ lắc đầu, nụ cười thoảng qua nơi khóe môi.

“Không có gì ạ. Em chỉ làm đúng phần việc thôi.”

“Vậy nhờ em một việc cuối cùng nhé.”

Giọng anh trầm lại, pha chút bối rối.

“Lúc nãy anh nhận được tin nhắn, Duật Phong muốn xem bản kế hoạch trước. Anh hơi bận, em có thể giúp anh mang đến cho cậu ấy không?”

Thịnh Giai Kỳ khựng lại. Tim cô đập mạnh một nhịp, ngực như siết chặt bởi thứ cảm giác vừa hồi hộp vừa bất an.

Đây chính là cơ hội mà cô đã chờ đợi.

Cô hít sâu, gật đầu thật khẽ.

“Vâng, để em mang đi.”